Thời tiết oi bức đến mức khó chịu, phải chật vật lắm mới qua được giờ ngọ, Tú Tú mới cảm thấy mát mẻ hơn đôi chút.
Hồ nước phủ đầy hoa sen đang độ nở rộ, những chiếc lá sen to lớn xanh biếc như từng chiếc ô nhỏ, che chắn cái nóng oi ả bên ngoài. Gió nhẹ thoảng qua, hương sen phả vào mũi, thanh mát dễ chịu.
Tú Tú mặc bộ áo váy bông giản dị, ngồi trong đình bên hồ, người tựa vào lan can sơn đỏ, thần sắc nhàn nhạt, không biết đang nghĩ ngợi cái gì.
Chiếc quạt tròn trong tay nàng suýt nữa rơi xuống hồ, Hỉ Thước ở bên cạnh vội buông ấm trà trong tay, chạy tới với người ra đón lấy.
Một con ếch xanh đang đậu trên lá sen hoảng sợ nhảy tõm xuống nước, mặt hồ gợn lên từng vòng sóng lăn tăn.
Tú Tú lúc này mới hoàn hồn, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, có phần ngơ ngác nhìn về phía Hỉ Thước.
Hỉ Thước thấy vậy liền bước đến bên nàng, nhẹ nhàng quạt gió: "Cô nương, hôm nay người ngồi ở đây cũng lâu rồi, chúng ta trở về thôi."
Từ khi Tú Tú tỉnh lại, nàng vẫn luôn ở trong trạng thái như vậy, không thích nói chuyện, thường xuyên nhìn chằm chằm vào một hướng mà ngẩn ngơ. Ban đầu Hỉ Thước trong lòng sốt ruột, bèn đem chuyện này bẩm báo Triệu quản sự, muốn nhờ ông mời nhị gia tới xem thử. Nào ngờ Triệu quản sự lại nói nhị gia mấy ngày nay bận rộn công vụ, không có thời gian qua đây.
Thật ra Hỉ Thước cũng hiểu, nhị gia đang bàn chuyện hôn sự, đương nhiên việc lui tới sẽ thưa dần, không còn giống như trước kia, dễ dàng mời được nữa.
Nhưng việc Tú Tú cứ mãi không nói một lời, cũng chẳng phải chuyện nhỏ. May mà Triệu Quý mời đại phu tới, bắt mạch lại một lần, đại phu nói không có gì đáng ngại, Hỉ Thước lúc này mới yên tâm được phần nào.
Nhưng mà Tú Tú trước sau vẫn chưa từng mở miệng nói chuyện.
Hỉ Thước đang không biết phải làm sao cho ổn, nào ngờ ngay đêm hôm ấy nhị gia lại tới. Hắn kêu nàng ra ngoài, ở riêng cùng Tú Tú trong phòng một lát.
Đợi Hỉ Thước quay lại, chỉ thấy Tú Tú nằm úp trên giường lặng lẽ rơi nước mắt, nhưng cuối cùng cũng đã chịu mở miệng nói chuyện. Dù chỉ là mấy lời ngắn ngủi nhưng cũng đủ khiến tảng đá trong lòng Hỉ Thước rơi xuống.
Sau khi thương thế trên người Tú Tú khá hơn, nàng liền bước ra khỏi phòng, thường xuyên đến ngồi trong cái đình này nghỉ ngơi, mỗi lần đến đều ngồi suốt cả ngày.
Hỉ Thước lo nàng cứ thế lâu dần sẽ uất ức sinh bệnh nên thỉnh thoảng kể cho nàng nghe vài chuyện bên ngoài, như việc Vương đại nhân bị bãi chức, giam lỏng tại nhà, hay Đại hoàng tử gần đây xuân phong đắc ý, lại nạp thêm hai thị thϊếp, vân vân…
Phần lớn thời gian Tú Tú chỉ lặng lẽ nghe, vẻ mặt như chẳng liên quan gì đến mình. Có một ngày, nàng bỗng hỏi: "Hồng Nhụy đâu rồi?"
Hỉ Thước khựng lại một chút, chỉ đáp: "Nàng ta đã đi đến nơi nên đến rồi."
Tú Tú không hỏi thêm, nàng đại khái cũng đoán được kết cục của Hồng Nhụy, lại tiếp tục hướng ánh mắt về phía mặt hồ.
Hỉ Thước hoàn hồn, thấy Tú Tú đã đứng dậy, bèn cầm quạt che cho nàng, dìu nàng đi về chỗ ở, vừa đi vừa cười nói:
"Hôm qua nô tỳ xem lại vết thương của cô nương, thấy đã tốt lên rồi, sau này chỉ cần bôi thêm thuốc làm mờ sẹo là được."
Nghe đến đó, bước chân Tú Tú bỗng khựng lại.
Nàng chậm rãi siết chặt vạt váy, đáy mắt thoáng hiện một tia kháng cự.
Khi thân thể khỏi hẳn, nàng sẽ phải quay về bên cạnh Thôi Đạo Chi hầu hạ, đó là điều hắn đã nói với nàng trong lần gặp cuối cùng.
Giờ đã là giờ Thân, chỉ còn nửa canh giờ nữa Thôi Đạo Chi sẽ trở về.
Bước chân Tú Tú theo bản năng chậm dần, khẽ nói: "Vẫn chưa khỏi."
Hỉ Thước đỡ nàng xuống bậc thềm, nghe vậy thì hơi khó hiểu: "Cô nương nói gì cơ? Chưa khỏi cái gì?"
Tú Tú vừa định mở miệng, chợt nghe phía trước truyền đến tiếng bước chân gấp gáp. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy Triệu Quý đang chạy tới.
Ông mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển nói: "Ta đoán ngay là cô nương ở chỗ này mà. Nhị gia đã về rồi, cô nương mau qua đó đi."
Nói rồi, ông quay người đi trước dẫn đường.
Tú Tú vẫn đứng yên tại chỗ, chỉ nói: "Triệu quản sự, vết thương của ta vẫn chưa lành, không thể qua được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!