Chương 45: Giận dữ

Trên Bắc giáo trường, gió tây thổi mạnh, quân kỳ phần phật bay trong gió. Ánh dương vừa lên chiếu rọi xuống những bộ giáp của tướng sĩ, ánh bạc lóa mắt, họ chính là Hắc giáp quân số một của Đại Lương.

Mấy người họ kết thành một đội, phối hợp ăn ý, tay cầm trường thương bạc, diễn tập tác chiến. Tiếng hô vang dội, rung chuyển cả đất trời.

Hoàng đế chắp tay sau lưng đứng trên khán đài, phóng tầm mắt nhìn ra xa, trên gương mặt lộ rõ ý cười hài lòng.

Chỉ mới mấy tháng ngắn ngủi, diện mạo toàn bộ quân đội đã đổi khác hẳn. Xem ra, việc dùng Thôi Đạo Chi của ông quả thật là lựa chọn đúng đắn.

"Thôi ái khanh." Hoàng đế quay đầu nhìn Thôi Đạo Chi, "Đây đều là công lao của khanh."

Lời này mang theo vài phần dò xét, Thôi Đạo Chi lập tức khom người hành lễ, dáng vẻ vô cùng cung kính: "Đều là nhờ bệ hạ chỉ đạo anh minh, thần tài hèn học ít, chỉ tận sức trong khả năng, vì bệ hạ cống hiến."

Hoàng đế nghe xong quả nhiên rất vừa lòng, cười ha hả.

Thời gian còn sớm, cũng không có việc gì gấp, hai người vừa đi về phía trước vừa trò chuyện, từ thế cục quân địch cho tới những việc vụn vặt của triều đình hiện nay.

Trong lúc đó, hoàng đế thỉnh thoảng ho khan vài tiếng. Nội giám tiến tới dâng áo choàng, nhưng đều bị hoàng đế xua tay từ chối.

Dưới ánh nắng sớm, tấm lưng vốn thẳng tắp, vững vàng thời trẻ của hoàng đế giờ đã hơi cong xuống.

Ông cũng đã bắt đầu già rồi.

Thôi Đạo Chi thu hồi ánh mắt, rũ mi xuống.

Chỉ nghe hoàng đế cười nói: "Thôi ái khanh, trẫm nghe nói khanh sắp thành thân?"

Thôi Đạo Chi đáp: "Làm phiền bệ hạ quan tâm, nhà thần vẫn chưa định."

"À."

Hoàng đế đang cùng hắn đi xuống dưới khán đài, nghe vậy thì tiến lên vỗ nhẹ lên vai hắn, lấy tư thái quân thần thân cận, "Cứ từ từ mà chọn, dù sao cũng phải chọn người hợp với lòng mình."

Đang lúc nói chuyện, bỗng thấy Thôi Đạo Chi đột nhiên lao về phía ông, ngay sau đó hai người đã cùng nhau ngã rạp xuống đất. Trong lòng hoàng đế chợt cả kinh, ông ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một mũi tên cắm chặt xuống nền đất ngay trước mặt mình, cách chưa đầy ba tấc.

Hoàng đế có phần bất ngờ nhìn sang Thôi Đạo Chi. Thôi Đạo Chi hỏi: "Bệ hạ có bị thương ở đâu không?"

Hoàng đế sững người giây lát rồi lắc đầu.

"Hộ giá! Có thích khách!"

Những binh sĩ đang diễn luyện lập tức xông tới, vây quanh kín hoàng đế.

Thôi Đạo Chi đỡ hoàng đế đứng dậy, ánh mắt liếc nhìn về phía không xa.

Rất nhanh, liền thấy một người vội vã chạy tới, bất ngờ quỳ sụp trước mặt hoàng đế, khóc lóc thảm thiết:

"Bệ hạ thứ tội! Bệ hạ thứ tội! Thần chỉ đang bắn chim nhạn trên trời, không biết vì sao mũi tên lại lệch hướng, xin bệ hạ thứ tội! Xin bệ hạ thứ tội!"

Hoàng đế nhìn người quỳ dưới đất, sắc mặt lập tức âm trầm.

Thôi Đạo Chi nói với hoàng đế: "Bẩm bệ hạ, Vương đại nhân vốn thích săn bắn, có lẽ chỉ là vô tình mà thôi."

Vương Khang An ngẩng đầu nhìn hắn một cái, trong mắt tràn đầy hối hận.

Rõ ràng mũi tên kia vốn nhắm vào Thôi Đạo Chi, ai ngờ bệ hạ lại đột nhiên tiến lên chắn trước mặt, khiến gã thất thủ. Nếu không thì lúc này, Thôi Đạo Chi đã là người chết rồi.

Giờ khắc này, trong lòng Vương Khang An tràn ngập sợ hãi cùng hối hận.

Hoàng đế có vẻ vô cùng tức giận, mạnh mẽ phất tay áo, xoay người bỏ đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!