Chuyện lão phu nhân muốn lo việc mai mối cho Thôi Đạo Chi rất nhanh đã lan khắp toàn bộ Thôi phủ.
Mọi người không khỏi lấy làm lạ. Dù sao nhị gia xưa nay vốn chẳng mấy hứng thú với chuyện hôn sự. Trước kia, khi Thôi gia còn chưa gặp biến cố, lão phu nhân chỉ thuận miệng nhắc tới một câu, hắn đã lập tức rời nhà, đi tới biên quan, gần một năm không quay về.
Nay trải qua một trận sóng gió, e rằng tính tình nhị gia cũng đã khác xưa, không còn kiêu ngạo phóng túng như trước, hiểu được lợi ích của việc thành thân sinh con.
Rốt cuộc thì Thôi phủ lớn như vậy, sao có thể thiếu chủ mẫu? Trong nhà lại chỉ còn nhị gia là độc đinh, tất nhiên cần hắn nối dõi tông đường.
Mọi người âm thầm đoán già đoán non, không biết chủ mẫu tương lai của Thôi phủ sẽ là cô nương nhà ai.
Hỉ Thước đứng một bên nghe được, nghĩ đến Tú Tú, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ lo lắng. Trên đường về, nàng ấy gặp Hồng Nhụy bên ngoài viện, Hồng Nhụy vỗ nhẹ lên vai nàng, cười nói:
"Tiểu nha đầu ngươi sao trông buồn bã thế? Chẳng lẽ phòng thu chi thiếu tiền tiêu vặt của ngươi à?"
Hỉ Thước tuổi còn nhỏ, tâm tư đơn thuần. Bình thường Hồng Nhụy lại hay tỏ ra quan tâm nàng, nên nàng hoàn toàn không biết những tâm địa kín đáo của đối phương. Thấy Hồng Nhụy, nàng liền kéo tay, hạ giọng nói:
"Hồng Nhụy tỷ tỷ, nhị gia bắt đầu tìm lương duyên rồi đấy, vậy cô nương nhà ta biết phải làm sao đây?"
Nếu sau này chủ mẫu là người ôn hoà bao dung thì còn đỡ, bằng không, kết cục của cô nương e rằng sẽ chẳng tốt đẹp gì.
Trong lòng Hồng Nhụy thầm cười lạnh. Nghĩ đến mấy lần gần đây, mỗi khi tiểu nha đầu kia muốn trốn đi, phản ứng của nhị gia ra sao, cho dù sau này có nhị thiếu phu nhân thật, nhị gia cũng chưa chắc chịu buông tha nàng. Nha đầu Hỉ Thước ngốc nghếch này đúng là lo xa.
Nghĩ đến đó, Hồng Nhụy siết chặt chiếc khăn tay, trong lòng càng thêm căm hận.
Giá mà có cách nào đó khiến nhị gia hoàn toàn nổi giận với tiểu nha đầu kia thì tốt biết mấy, không phải kiểu giơ cao đánh khẽ như trước, mà là chán ghét thật sự, triệt để buông tay.
Như vậy, không chỉ khiến nhị gia bỏ mặc nàng ta, mà còn có thể dâng cho vị nhị thiếu phu nhân tương lai một "lá thư ra mắt". Đợi khi nàng ấy vào cửa, chỉ cần hơi nâng đỡ mình một chút…
"Hồng Nhụy tỷ tỷ?"
Thấy nàng ta mãi không đáp, Hỉ Thước không khỏi kéo nhẹ tay áo nàng.
Hồng Nhụy hoàn hồn lại, mỉm cười, khóe mắt liếc thấy ở cửa sổ cách đó không xa thấp thoáng một vạt xiêm y màu hồng nhạt, liền cố ý nâng cao giọng nói: "Đúng thế còn gì, cũng chẳng biết tính tình nhị thiếu phu nhân tương lai ra sao. Nếu là người hay ghen, vậy cô nương nhà ta phải làm sao đây?"
Tú Tú đang ngồi dưới cửa sổ trong phòng, khâu vá y phục. Nghe vậy, tay cầm kim chỉ khựng lại trong chốc lát rồi rất nhanh lại tiếp tục động tác như cũ.
Thì ra những ngày qua Thôi Đạo Chi không tới là vì bận chuyện này.
Hắn muốn cưới ai? Tiết Chiêu Âm?
Nếu là trước đây, nghe tin Thôi Đạo Chi sắp thành thân, Tú Tú nhất định sẽ buồn bã rất lâu, thậm chí có khi còn khóc một trận cho thỏa. Nhưng bây giờ thì…
Tú Tú giơ tay, đặt lên ngực mình.
Ở đó yên lặng đến lạ, thậm chí còn thấp thoáng một tia vui mừng.
Không có nữ nhân nào thực sự có thể chịu đựng việc người mình thích thân cận với kẻ khác. Nếu hắn thích Tiết cô nương, hẳn sẽ cân nhắc đến cảm nhận của nàng ấy.
Có lẽ, sau khi Thôi Đạo Chi cưới vợ, hắn sẽ buông tha cho nàng.
Dù trong lòng biết chuyện ấy trước mắt chưa chắc đã xảy ra nhưng Tú Tú vẫn không kìm được mà nhen nhóm một tia hy vọng.
Đang miên man suy nghĩ, chợt nghe bên ngoài vang lên tiếng bước chân trầm ổn.
Tim Tú Tú chợt trĩu xuống, sắc mặt khẽ biến, hàng mi rũ thấp. Ngay sau đó nàng đặt y phục xuống, đứng dậy hành lễ: "Tướng quân."
Thôi Đạo Chi nắm tay Thôi Như, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng.
Hắn không bỏ sót bất kỳ sự thay đổi nào trên khuôn mặt nàng vừa rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!