Chương 43: Tâm tư Hồng Nhụy

Tiết trời đã bước vào những ngày oi bức gay gắt, nắng độc đến mức đáng sợ, chỉ có lũ ve trên cây là vĩnh viễn không biết mệt, kêu inh ỏi không ngừng.

Ngày hôm ấy khó khăn lắm mới đón được một trận mưa, mưa từ ban đêm kéo dài đến sáng hôm sau. Cái nóng khô hanh suốt mấy ngày liền lập tức dịu đi không ít. Sáng sớm, Tú Tú thức dậy, đẩy cửa sổ ra, chỉ cảm thấy một luồng không khí mát lành, tươi mới ập thẳng vào mặt.

Nàng nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, ngồi yên thật lâu. Một lúc sau, Hỉ Thước và Hồng Nhụy bước vào, chuẩn bị hầu hạ nàng chải đầu. Tú Tú lắc đầu, nói: "Ta tự mình thu dọn qua loa là được."

Thôi Đạo Chi sai người đưa tới rất nhiều y phục và trang sức. Tú Tú mở hộp trang sức, lấy ra cây trâm đơn giản nhất đặt trong lòng bàn tay. Toàn thân trâm trắng muốt, không tì vết, được thợ lành nghề chạm khắc thành hình hoa mẫu đơn tinh xảo, bên ngoài viền tơ vàng.

Tú Tú nhìn nó, ánh mắt dần dần trở nên trống rỗng.

Nếu như so sánh, cây trâm bạch ngọc hoa quế mà nàng từng nâng niu như bảo vật lại trở nên rẻ mạt đến buồn cười.

Mà có lẽ nó cũng đã vỡ nát lâu rồi.

Tú Tú đơn giản vấn gọn mái tóc dài ngang eo, cài cây trâm trong tay lên, soi gương ngắm thật kỹ một lúc lâu rồi gượng cười một cái.

"Ăn cơm thôi."

Nàng đứng dậy đi đến bàn ăn, cầm lấy đôi đũa.

Dạo này Thôi Đạo Chi không đến, Tú Tú không cần hầu hạ hắn, tinh thần tự nhiên khá hơn đôi chút, bữa ăn cũng dần trở lại bình thường.

Chỉ là, vẫn chẳng có ai nói chuyện cùng nàng.

Ăn xong, Tú Tú vẫn như cũ tự nói chuyện với Hỉ Thước và Hồng Nhụy. Nghĩ tới đâu thì kể tới đó, từ những trò nghịch ngợm thuở nhỏ cho đến những chuyện tai nghe mắt thấy sau khi đến Trường An. Nàng chỉ chọn kể những chuyện vui, còn những u ám, khó chịu thì đều bị nàng cố ý gạt bỏ, như thể chưa từng xảy ra.

"Cha từ nhỏ đã dẫn ta và mẫu thân đến quán trà nghe các tiên sinh kể chuyện. Ông nói Trường An phú quý bậc nhất thiên hạ, khắp nơi đều là đình đài lầu các, nhà cửa vừa cao vừa lớn, xây bằng gạch vàng, người người tiêu tiền như nước, còn có canh thịt dê ngon tuyệt và loại hồng đỏ thắm ngọt nhất trần đời."

"Đến nơi rồi mới biết, lời ông nói cũng không hẳn là thật, có chút phóng đại. Nhưng canh thịt dê thì quả thực rất ngon, còn hồng đỏ ta vẫn chưa từng thấy. Các cô ở đây lâu rồi, có thể nói cho ta biết, thứ quả hồng ấy thật sự ngon đến vậy sao?"

Hai người đối diện tất nhiên không có lấy một lời đáp.

Tú Tú nhìn họ, một lúc lâu sau, đầu dần dần cúi xuống, khẽ nói:

"Các cô ra ngoài đi."

Hồng Nhụy là người xoay lưng trước tiên, vén rèm bước ra ngoài. Nàng ta chẳng muốn tiếp tục ở trong đó, nghe tiểu đề tử kia lải nhải những lời vô nghĩa chẳng đâu vào đâu.

Hỉ Thước thì bước đi chần chừ, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

Đã là ngày thứ mấy rồi, cứ tiếp tục như thế này, cô nương sẽ…

Nàng ấy thở dài trong lòng, cũng không biết cơn giận của nhị gia bao giờ mới nguôi.

Thế nhưng vừa ra ngoài, liền thấy Thôi Đạo Chi mặc một thân thường phục màu xanh nhạt, đứng dưới hành lang. Đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước lặng, không biết đã đứng đó nghe được bao lâu rồi.

Bên kia, Hồng Nhụy mặt mày mừng rỡ vội vàng tiến lên: "Nhị ——"

Thôi Đạo Chi trầm mặt giơ tay lên, lời nói của Hồng Nhụy lập tức nghẹn lại trong cổ họng. Chỉ thấy hắn quay đầu, xuyên qua cửa sổ nhìn vào bóng người bên trong, dường như căn bản không để ý tới sự tồn tại của nàng. Hồng Nhụy nhất thời như nuốt phải cả một trái mướp đắng, sắc mặt vừa ngượng vừa khó coi.

Nhị gia là cố ý tới thăm cái thứ thấp hèn kia sao?

Dạo này hắn không đến, nàng còn tưởng rằng Tú Tú đã hoàn toàn bị hắn thất sủng. Nếu như vậy, bên cạnh nhị gia sẽ thiếu một người hầu hạ, nàng liền có thể nhân cơ hội đó chen vào. Ai ngờ…

Đều do nàng tự suy diễn.

Cảm giác như bị ai đó hung hăng tát một cái, mặt Hồng Nhụy nóng rát đau đớn.

Nàng ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy Thôi Đạo Chi lại liếc nhìn vào trong một lần nữa, rồi nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!