Mãi đến gần trưa Lâm Di Vụ mới thức dậy, ngay giây trước, Tống Hung ở trong mơ còn nói với hắn rằng "Không cần sợ, tôi sẽ không nói với ai hết" thì giây tiếp theo, vừa mở mắt ra đã bị ánh nắng chiếu vào phòng ngủ làm chói mắt.
Lâm Di Vụ vô thức đưa tay mò mẫm bên cạnh, trống không, hắn không bỏ cuộc mà dùng sức vươn tay ra xa hơn, cho đến khi chạm đến mép giường mà vẫn trống không.
Tống Hung không có ở đây.
Hắn nhớ trước khi ngủ Tống Hung vẫn còn quỳ gối tự kiểm điểm, sau đó trong lúc mơ mơ màng màng thì lại chui vào chăn ôm hắn ngủ.
Tống Hung đã đến công ty, anh gửi tin nhắn cho Lâm Di Vụ.
[Đồ ăn sáng ở trong nồi, lát nữa ngủ dậy phải ăn nhé, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chiều nay anh sẽ ký hợp đồng thu mua với Endo, buổi tối sẽ về muộn một chút, không cần đợi anh, ngủ sớm đi.]
Lâm Di Vụ mất một lúc mới tỉnh táo lại, đọc tin nhắn xong thì hồn phách mới thoát khỏi quá khứ và hiện thực lẫn lộn.
Đây không phải là quá khứ, đây là hắn trong quá khứ và tương lai của Tống Hung.
Trong lúc ăn sáng, Lâm Di Vụ vẫn còn nghĩ không biết vết thương trên người Tống Hung thế nào rồi, qua một đêm có đỡ hơn chút nào không, sáng nay trước khi ra khỏi nhà chắc đã bôi thuốc rồi nhỉ?
Lâm Di Vụ lại nghĩ, nếu còn có lần sau, dù Tống Hung có quỳ bao lâu cũng không có tác dụng, hắn sẽ không dễ dàng tha cho Tống Hung như vậy.
Ăn sáng xong, Lâm Di Vụ lái chiếc xe tải nhỏ hôm qua đến trường.
Trời đã sáng sủa trở lại, xe cào tuyết của thành phố vẫn đang làm việc, mặc dù hầu hết các con đường đã được dọn sạch tuyết nhưng sau chuyện hôm qua, Lâm Di Vụ vẫn lái rất cẩn thận.
Trước đó Tống Hung có bảo muốn tìm cho hắn một tài xế nhưng có nói thế nào Lâm Di Vụ cũng không chịu, ngày nào cũng lái xe đến trường, không thì dùng để chở hàng mỗi khi mua đồ cho bọn trẻ.
Để lái được xe tải chở hàng lớn, Lâm Di Vụ đã đặc biệt đi học bằng lái hạng A2, ngày nhận được bằng, hắn đã khoe khoang với Tống Hung cả buổi rằng bây giờ hắn còn lái được cả xe đầu kéo.
Tống Hung có một công ty logistics, Lâm Di Vụ kéo anh ra khỏi nhà, nói rằng muốn đến công ty logistics tìm một chiếc xe đầu kéo để lái thử, hắn thậm chí còn mơ tưởng đến viễn cảnh mỗi ngày mình được lái xe đầu kéo đến trường.
Trẻ con đứa nào cũng thích xe to, hơn nữa xe càng to càng tốt, càng dài càng tốt, nếu như hắn lái xe đầu kéo đến, tất cả bọn trẻ đều có thể lên xe chơi, như vậy sẽ ngầu biết bao.
Tống Hung chặn ngang kéo Lâm Di Vụ đang ở cửa trở lại, nói thế nào cũng không cho hắn lái xe đầu kéo, cuối cùng mua cho hắn một chiếc Mercedes V300L[1], ghế ngồi khi dựng thẳng có thể dùng để chở người, còn hàng ghế sau hạ xuống là có thể để đồ, vô cùng hoàn hảo.
Xe vừa được giao đến nhà, Lâm Di Vụ đã đi vòng quanh xe một vòng, dang tay ra đo thử rồi lấy bằng lái hạng A2 trong túi ra quơ trước mắt Tống Hung, hắn rất bất mãn.
"Chiếc xe này dài còn chưa đến 6 mét, sao mà so được với xe đầu kéo của em? Chẳng ngầu tí nào, nếu lái chiếc này thì em thi lấy bằng hạng C luôn cho rồi, mắc gì phải vất vả đi học bằng hạng A làm gì?"
Tống Hung cạn lời: "Em thấy ai lái xe đầu kéo đi làm ở trường bao giờ chưa?"
"Em chứ ai." Lâm Di Vụ vỗ ngực mình, trong tưởng tượng, hắn sẽ lái một chiếc xe đầu kéo đi làm ở trường.
"Xe đầu kéo bị giới hạn giờ và hạn chế đi lại trong khu vực vành đai hai của thành phố." Tống Hung nhét chìa khóa xe vào tay hắn: "Quên chuyện xe đầu kéo đi, bằng lái hạng A của em cứ coi như thi cho vui vậy."
Dù sao thì đến bây giờ, Lâm Di Vụ cũng chưa từng động vào xe đầu kéo, cảnh tượng được đám trẻ vây quanh, hò reo "Thầy Tiểu Lâm, thầy lái xe ngầu quá đi" mà hắn tưởng tượng vẫn chưa từng xảy ra.
Việc không được lái xe đầu kéo đến bây giờ vẫn khiến thầy Tiểu Lâm canh cánh trong lòng, ngay cả khi sắp lái đến trường, hắn vẫn đang mơ tưởng trong lòng rằng chiếc xe mình lái sẽ tự động biến thành một chiếc xe đầu kéo ngầu lòi.
Nhưng khi lái xe vào cổng trường, ảo tưởng của Lâm Di Vụ đột ngột kết thúc.
Bây giờ đang là giờ nghỉ trưa, không có trẻ con nào chơi bên ngoài cả, một chiếc xe cảnh sát đang đậu bên cạnh sân vận động, vừa nổi bật vừa đột ngột.
Lâm Di Vụ đỗ xe lại, gặp một giáo viên nữ thì vẫy tay chào rồi hỏi cô tại sao lại có xe cảnh sát ở trường.
Cô giáo nói: "Vừa rồi tôi đang trực ở ký túc xá nữ, hình như ở bên ký túc xá nam xảy ra chuyện gì đó, cụ thể thế nào thì tôi không biết."
Lâm Di Vụ lập tức cất bước chạy thẳng về phía ký túc xá nam không hề dừng lại, đến phòng trực của ký túc xá, hắn nhìn qua cửa kính thì thấy căn phòng trực nhỏ chật kín người, còn có vài cảnh sát mặc đồng phục, lão Tùng cũng ở bên trong, vừa ho vừa nói chuyện với cảnh sát.
Lão Tùng cũng nhìn thấy Lâm Di Vụ qua cửa kính, mở cửa từ bên trong bảo hắn đi vào: "Tôi đang định gọi cho cậu đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!