Chương 8: Anh có nói với anh ta không?

Bị mắc kẹt trong tuyết quá lâu, Lâm Di Vụ đã quên mất mùi vị bên ngoài cái lạnh, đêm hôm đó cậu không gặp ác mộng, không mộng du, cũng không giả vờ mộng du. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu mơ hồ nghe thấy một tiếng gầm gừ trầm thấp từ chỗ sâu thẳm trong tai, kèm theo tiếng rúng động.

Rất nhiều năm sau, cậu mới nhận ra đó là âm thanh thế giới băng giá trắng xóa của mình đang dần hé mở.

Tống Hung ở lại, mỗi ngày đều ở bên Lâm Di Vụ 24/24 để bảo vệ cậu.

Sang đường phải đặc biệt chú ý, bởi vì khi đi đường cậu chủ thường xuyên ngẩn người, nhất là khi đến cột đèn giao thông, Tống Hung phải nắm chặt tay Lâm Di Vụ, ngăn cậu chui vào giữa dòng xe cộ đang qua lại khi đèn đỏ.

Lâm Di Vụ muốn hất tay Tống Hung ra nhưng Tống Hung sẽ nắm chặt tay cậu cho đến khi đèn chuyển xanh, dắt cậu đi hết vạch kẻ đường màu trắng.

Tống Hung không thể nói rõ bắt đầu từ bao giờ mà anh luôn mong chờ vạch kẻ đường, khi buông cổ tay cậu chủ nhỏ ra, ngón tay anh vẫn còn giữ lại hình dáng nắm lấy cổ tay Lâm Di Vụ. Cho đến khi gặp vạch kẻ đường tiếp theo, nắm đấm luôn nắm hờ ấy của anh sẽ lại được một cổ tay mềm mại và ấm áp lấp đầy.

Lâm Di Vụ đang học trong lớp, Tống Hung đứng đợi bên ngoài.

Lâm Di Vụ học tại một trường tư thục, các học sinh trong lớp không phú thì quý, một bạn trong số đó ngày trước còn từng bị bắt cóc, ngày nào cũng luôn có hai vệ sĩ đi theo, Tống Hung đứng cùng hai vệ sĩ mặc đồ đen kia.

Có bạn cùng lớp cười nói: "Một đứa con nuôi thôi mà cũng đáng để điều động cả vệ sĩ à?"

Bố mẹ của một bạn cùng lớp khác rất thân với bố mẹ Lâm Di Vụ nên giải thích: "Các cậu không biết thôi, bố mẹ tớ với bố mẹ Lâm Di Vụ là bạn thân, mặc dù cậu ấy là con nuôi của nhà họ Lâm nhưng bố mẹ cậu ấy rất cưng cậu ấy, ngày nào cũng theo dõi sát sao, sợ cậu ấy gặp chuyện không may."

Lâm Di Vụ nghe thấy hết những lời bàn tán của mọi người, trên mặt không có biểu cảm gì nhưng đầu bút lại chọc tờ giấy đến nát tươm.

Bố mẹ nuôi của cậu rất giỏi diễn kịch, chỉ cần có người ngoài là Lâm Di Vụ liền trở thành báu vật trong tay họ, thậm chí còn hơn cả con trai cả Lâm Dương.

Bố mẹ nuôi thường xuyên đưa Lâm Di Vụ đến các sự kiện và tiệc tối, âu yếm ôm Lâm Di Vụ, cứ gặp người ta là sẽ giới thiệu đây là con trai út của họ.

Khi đến các sự kiện từ thiện cần Lâm Di Vụ làm hình ảnh quảng cáo sống động biết đi, bọn họ cũng sẽ đưa cậu ra ngoài để thể hiện sự hào phóng và lương thiện của mình với công chúng.

Lâm Di Vụ có thể sử dụng ngôn ngữ ký hiệu và chữ nổi để giao tiếp với trẻ em thiểu năng trí tuệ, điều này cũng gián tiếp trở thành một điểm cộng cho cặp vợ chồng này.

Nhưng đứa "con trai út" Lâm Di Vụ biết rằng nhà họ Lâm là một gia đình điên rồ, cả gia đình đều b**n th**.

Bọn họ chưa bao giờ thật sự sử dụng bạo lực, bởi vì bạo lực tinh thần của họ còn kinh khủng hơn gấp ngàn lần, vạn lần so với tổn thương thể xác trực tiếp khi bị ăn đấm.

Chối bỏ cậu, kiểm soát cậu, cố gắng tạo ra một con rối "con trai út" hoàn toàn mới, sau đó lại bóp méo cậu.

Ngày nào con trai út cũng bị ép ăn món cá kinh tởm, dưới tầng hầm có một căn phòng tối nhỏ được thiết kế riêng cho con trai út, hở tí là bị bỏ đói, bất cứ lúc nào cũng phải quỳ xuống nhận lỗi.

Ngoài ra còn có sự dòm ngó không ngừng của anh cả Lâm Dương, đôi mắt ấy một khi đã dán chặt vào Lâm Di Vụ thì cậu có muốn gỡ ra cũng không gỡ được.

Cậu muốn trốn, nhất định phải trốn, nếu không cậu cũng sẽ bị ép đến phát điên.

Tiếng chuông tan học vang lên, giáo viên vừa rời đi, Tống Hung đã nóng lòng rướn cổ nhìn vào trong lớp. Anh luôn có thể nhìn thấy Lâm Di Vụ giữa đám học sinh hỗn loạn đang hối hả tan học.

Lâm Di Vụ ngồi ở góc xa nhất, luôn là người cuối cùng rời khỏi lớp học, Tống Hung đi theo sau cậu từng bước.

Trường học không xa nhà lắm, Lâm Di Vụ toàn đi bộ đến trường và về nhà, bọn họ phải băng qua năm vạch kẻ đường, nắm đấm trống không của Tống Hung khi thì nắm hờ, khi lại nắm chặt.

Bố mẹ nuôi đã đến công ty chi nhánh ở vùng khác, dì giúp việc đã chuẩn bị xong bữa tối, mỗi tối trên bàn ăn luôn phải có một con cá, cả con cá đó dành cho Lâm Di Vụ.

Vì không muốn người khác nhìn thấy tình cảnh thật của con trai út ở nhà, vậy nên dì giúp việc và tài xế không bao giờ ở lại, dì giúp việc nấu ăn xong sẽ rời đi ngay.

Sau khi dì đi, Lâm Di Vụ đẩy luôn con cá trước mặt cho Tống Hung, nói: "Anh ăn hết cá đi."

Tống Hung đẩy con cá lại cho Lâm Di Vụ, lặp lại lời bố mẹ nuôi đã dặn: "Bố mẹ cậu nói rồi, cá để cho cậu ăn hết, họ nói cá rất tốt cho sức khỏe."

Tống Hung cũng nghĩ ăn cá rất tốt cho sức khỏe, anh và bà nội đều rất thích ăn cá, bà nội luôn đẩy cá về phía anh, bảo anh ăn nhiều hơn.

"Tôi bảo anh ăn thì anh ăn đi." Lâm Di Vụ lại đẩy con cá về phía Tống Hung: "Nếu anh không ăn, tôi sẽ nói với họ là anh bắt nạt tôi, bảo bọn họ đuổi việc anh đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!