Trong phòng làm việc, Tống Hung sắp xếp lại mọi chuyện một lần, Lâm Di Vụ không thể nào đột nhiên nghĩ đến chuyện anh nói dối hắn, anh nhanh chóng nhớ lại khách sạn Thái Thần nơi đã dùng bữa với Trần Văn Bân tối nay. Khách sạn đó là của bố Vương Xảo, hơn nữa buổi tối lúc rời khỏi phòng trà, anh đã tình cờ gặp Vương Xảo ở hành lang, ánh mắt cô ta khi chào anh trông vô cùng thích thú.
Chắc chắn lại là Vương Xảo rồi.
Tống Hung gọi thẳng cho Vương Chính Lương, Vương Chính Lương hơn anh hai mươi tuổi, hai người cách nhau một thế hệ, vì đã hợp tác rất nhiều năm nên bình thường Tống Hung toàn gọi ông là anh Vương, nhưng điện thoại vừa kết nối thì lại gọi đầy đủ họ tên.
"Vương Chính Lương, nếu chú không quản được con gái mình mà cứ để cô ta gửi mấy thứ linh tinh cho vợ tôi, vậy thì việc hợp tác bao nhiêu năm của chúng ta cũng chẳng cần tiếp tục nữa!"
Vương Chính Lương còn chưa kịp nói gì, Tống Hung đã cúp máy luôn.
Lâm Di Vụ đang nằm trong chăn, tay chân vừa đau vừa ngứa, đang nghĩ ngày mai phải đến hiệu thuốc mua một ít thuốc trị bỏng lạnh.
Nhưng thuốc bán ở hiệu thuốc bên ngoài không hiệu quả bằng thuốc mỡ trị bỏng lạnh do một vị lương y đi chân đất trên núi tự bào chế mà Tống Hung đã từng tìm.
Mấy năm nay hắn không bị tê cóng chân tay nữa, thuốc mỡ cũ ở nhà trước kia cũng đã hết hạn từ lâu rồi.
Tống Hung trở về phòng, Lâm Di Vụ nằm im trên giường, anh thà rằng Lâm Di Vụ quậy một trận hay cãi nhau một trận với anh, hoặc dứt khoát đánh anh một trận.
Lần này không thể giả vờ mất trí nhớ cho qua được, Tống Hung trèo lên giường, vẫn theo quy tắc cũ, hai đầu gối khuỵu xuống, quỳ gối và bắt đầu kiểm điểm bản thân.
"Anh đã tự soi xét lại mình trong phòng làm việc, anh biết sai rồi, chuyện này không nên xử lý như vậy. Anh nên nói sự thật với em, không nên nói dối emc, không nên cố ý tông xe, càng không nên tự làm mình bị thương và khiến em lo lắng."
Lâm Di Vụ vẫn bất động, nhắm mắt tiếp tục giả vờ ngủ.
Tống Hung lại sám hối thêm một lúc lâu nhưng Lâm Di Vụ vẫn mặc kệ anh.
Tống Hung bắt đầu thay đổi chiến thuật, ấn mạnh bàn tay đang quấn băng gạc lên giường, đau đến nỗi khiến anh phải rít lên, sau đó quan sát phản ứng của Lâm Di Vụ qua khóe mắt.
Quả nhiên, Lâm Di Vụ hơi xoay cổ ra sau, mí mắt khẽ nhúc nhích nhưng không mở ra.
"Không sao đâu." Tống Hung vừa rít lên vừa nói mình không sao: "Anh chỉ vô tình đè vào vết thương trên tay thôi, không đau."
Lâm Di Vụ tiếp tục quay lưng về phía Tống Hung: "Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, anh cứ quỳ tiếp cho em."
Lâm Di Vụ không biết mình ngủ thiếp đi lúc nào, bây giờ Tống Hung đang quỳ như vậy nhưng trong mơ lại lần đầu tiên họ gặp nhau tại nhà họ Lâm.
Tống Hung đang đứng, còn Lâm Di Vụ đang quỳ.
Mọi người đều tưởng rằng với tính nết cậu ấm của Lâm Di Vụ, chắc hẳn đã lớn lên trong một gia đình hòa thuận và tràn ngập tình yêu, được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa nhưng thật ra hắn lại lớn lên trong một vũng lầy hôi thối đến nỗi lên cả nước xanh.
Hồi nhỏ ở trại trẻ mồ côi, Lâm Di Vụ thường xuyên nghe thấy câu này: "Đứa trẻ này xinh đẹp thật đấy, đáng tiếc là mệnh không tốt."
Từ nhỏ Lâm Di Vụ đã hiểu "mệnh không tốt" không phải là một từ gì tốt lành, nhưng cụ thể nghĩa là sao thì cậu không biết.
Cũng như những đứa trẻ khác trong trại trẻ mồ côi, ngày nào cậu cũng khao khát được một nhà hảo tâm nhận nuôi, có một mái nhà của riêng mình, có cha có mẹ.
Chỉ là khi Lâm Di Vụ được đưa đến trại trẻ mồ côi thì đã hơn bốn tuổi, cậu có họ của mình, tên của mình, có nhiều cặp vợ chồng đã từng gặp cậu nhưng cuối cùng đều không thành vì nhiều lý do khác nhau, sau này tuổi càng ngày càng lớn, lại càng không ai chịu nhận nuôi cậu nữa.
Họ luôn nói rằng "Lớn tuổi quá, không nuôi dạy được".
Mùa đông năm Lâm Di Vụ mười tuổi, viện trưởng đột nhiên cho cậu ăn diện tươm tất, thay ra một bộ quần áo mới sạch sẽ vừa vặn, nói rằng có một cặp vợ chồng cũng cùng họ Lâm muốn gặp cậu.
Lâm Di Vụ vừa ra đến cửa, cặp vợ chồng họ Lâm đó đã chạy ra khỏi cửa ôm chặt lấy cậu, vừa khóc vừa nói: "Con trai út của mẹ, con trai út của mẹ, ba mẹ biết con sẽ trở lại tìm ba mẹ mà!"
Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh ôm chặt lấy Lâm Di Vụ, mũi cậu bị bịt trong lòng người phụ nữ gần như không thở nổi, nghẹn đến đỏ bừng mặt, hai tay còn bị người đàn ông siết chặt, chỉ biết không ngừng kêu ú ớ, sau đó viện trưởng phải tách ba người ra thì Lâm Di Vụ mới không ngạt thở.
Trong lúc làm thủ tục nhận con nuôi, viện trưởng lén gọi Lâm Di Vụ sang một bên và nói với cậu rất nhiều chuyện.
Viện trưởng nói rằng cặp vợ chồng họ Lâm này rất tốt bụng, năm nào cũng làm từ thiện, còn từng được lên báo, lần này đã quyên góp một khoản tiền không nhỏ cho trại trẻ mồ côi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!