Vào ngày diễn ra hội thao trường, Tống Hung đã thuê vài nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, anh bảo một trong số đó đặc biệt chụp ảnh Lâm Di Vụ.
Sáng hôm đó, cả hai mặc đồ thể thao và giày thể thao cùng kiểu đứng cạnh nhau, ngay cả người không quen bọn họ cũng có thể nhận ra hai người là gì của nhau, một vài sự thân mật không cần có hình dáng hay âm thanh.
Số lượng học sinh ở trường họ không bằng các trường bình thường, muốn tập hợp đủ người cho hội thao không hề dễ. Để cho không khí thêm sôi động, các giáo viên và nhân viên trường cũng đều tham gia, ngay cả mấy bác bảo vệ cũng đăng ký vào các hạng mục và thay phiên nhau trực, hai vợ chồng Lâm Di Vụ và Tống Hung đương nhiên cũng không thể bỏ lỡ.
Tống Hung đăng ký chủ yếu các môn thể thao về bóng, bóng rổ, bóng đá và quần vợt.
Tiểu Ninh vẫn luôn mong ngóng được chơi bóng rổ với Tống Hung, anh cũng biết điều này nhưng thời gian qua đã xảy ra quá nhiều chuyện, lần này nhân dịp hội thao phải chơi cùng Tiểu Ninh cho thoả thích.
Lâm Di Vụ còn đăng ký nhiều hơn, ghi danh hết các hạng mục điền kinh và chạy bộ, ngoài ra còn có cả kéo co, nhảy xa và bóng bàn.
Tiểu Quang không nhìn thấy đường, cậu bé đăng ký chạy cự ly ngắn, Lâm Di Vụ còn phải làm người dẫn đường cho cậu bé, khi không có hạng mục nào cần thi đấu, Lâm Di Vụ sẽ làm hoạt náo viên, hò hét to nhất, bông tua cổ vũ trong tay vung lên bling bling.
Hạng mục thi đấu cuối cùng là chạy 400 mét của nhóm các thầy giáo trong trường, bên phía Tống Hung đã kết thúc, anh nhận lấy máy ảnh từ một trong những nhiếp ảnh gia, hướng về phía đường chạy.
Lão Tùng tập thể dục quanh năm, già rồi mà chạy rất nhanh, trong số các thầy giáo khác cũng có nhiều người thích chạy bộ nên thực lực cũng rất mạnh, nhưng ai nấy đều nể tình nên chạy chậm hơn lão Tùng một chút, chỉ có mình Lâm Di Vụ là dốc hết sức mình lao nhanh trên đường chạy.
Vì là hạng mục cuối cùng, hai bên đường chạy trên sân vận động đều được vây quanh bởi các thầy cô và học sinh, tất cả đều đang hét "Cố lên".
Lão Tùng và Lâm Di Vụ chạy ngay đầu tiên, tiếng cổ vũ dành cho họ là lớn nhất.
Cuối cùng Lâm Di Vụ về đích trước nửa bước, lão Tùng chống tay lên đầu gối thở hổn hển, mệt đến nỗi nói không lưu loát nổi: "Cậu, cậu, cậu không nhường lão già này tí nào cả."
Mặt Lâm Di Vụ đỏ bừng, bước tới vỗ lưng lão Tùng giúp ông lấy lại hơi, nói rất hùng hồn: "Trên sân thể thao không có chuyện nhường."
Vì đã thắng cuộc thi, hắn lại đắc ý vỗ vai lão Tùng: "Lão Tùng đừng nản lòng, 50 tuổi đang là độ tuổi xông pha, về nhì cũng giỏi lắm rồi, năm sau tiếp tục cố lên nhé, chúng ta thi đấu lại."
Trong nhóm giáo viên và học sinh, Lâm Di Vụ rất chú ý thể hiện, nhưng ngay khi hội thao kết thúc, mọi người cùng ăn ở căng tin rồi giải tán, Lâm Di Vụ tựa thẳng lên người Tống Hung.
"Mau mau mau, đỡ em với, eo đau đùi đau bàn chân đau, chỗ nào cũng đau hết…"
Không phải là Lâm Di Vụ giả vờ, cả ngày hôm nay hắn chưa từng ngừng nói chuyện và đi lại, cổ họng đã khàn đặc vì hò hét, hắn thật sự quá mệt rồi, không còn chút sức lực nào, nếu không phải giữ thể diện trước mặt học sinh, Lâm Di Vụ có thể nằm thẳng xuống được luôn.
Tống Hung ôm eo Lâm Di Vụ, nửa ôm nửa bế hắn lên xe, anh cũng không vội lái xe về nhà mà hai người ngồi ở hàng ghế sau, Lâm Di Vụ nằm ngửa giang chân trên ghế sau, gối đầu lên đùi Tống Hung, miệng cứ ui da không ngừng.
"Đấm lưng cho em, bóp chân cho em, cả eo nữa…"
Tống Hung bóp vai và đấm lưng cho hắn: "Đã đăng ký nhiều hạng mục vậy rồi, lại còn liều mình thế nữa."
Lâm Di Vụ quay mặt về phía Tống Hung, một tay vòng qua eo anh, nhắm mắt lại nói: "Tiếng còi vừa vang lên là làm gì để ý được nhiều thế nữa, chỉ nghĩ đến việc lao về phía trước, với cả lúc thi đấu có cảm thấy đau đâu, sau khi kết thúc cơ thể mới có phản ứng."
Hắn vẫn nhắm mắt, nâng cằm lên hỏi: "Anh thì sao, có mệt không?"
Mặc dù Tống Hung không đăng ký nhiều hạng mục nhưng anh cũng không rảnh rỗi một giây phút nào.
Lâm Di Vụ đoán chắc là Tống Hung cũng mệt, bàn tay đang ôm eo anh cũng xoa bóp cho anh, kết quả là lại nghe thấy một giọng nói phía trên đầu: "Anh không mệt, thể lực anh tốt lắm."
Lâm Di Vụ buột miệng tiếp lời: "Ừ ừ ừ, thể lực anh tốt."
Tống Hung bị lời hắn nói chọc cười, cúi đầu hôn hắn: "Thể lực của anh, mặt nào cũng tốt hơn em hết."
Câu này của anh làm bầu không khí trở nên lệch lạc, Lâm Di Vụ mở mắt ra: "Anh đang khoe mẽ cái gì đấy?"
"Anh đâu có khoe mẽ, là do em nghĩ nhiều thôi."
"Do anh nói nhiều trước nên em mới nghĩ nhiều."
Hai người nói qua nói lại, cãi nhau về những điều vô bổ, cho đến khi Lâm Di Vụ nằm sấp gối lên đùi Tống Hung ngủ thiếp đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!