Chương 52: cuối

Tờ giấy đăng ký kết hôn này bọn họ đã lĩnh vào ba năm trước, trước và sau đó đã xảy ra những gì, cả hai đều không còn nhớ nữa.

Không nhớ ra cũng tốt, vậy thì có thể coi ngày kỷ niệm như một ngày mới.

Sau khi nói xong chuyện ngày kỷ niệm, Tống Hung liên tục nhìn vào điện thoại, Lâm Di Vụ đang nói chuyện với anh mà ánh mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình.

Lâm Di Vụ tò mò anh đang xem gì mà chăm chú như vậy, chui xuống dưới nách Tống Hung rúc vào lòng anh, thò đầu ra rồi cũng nhìn vào điện thoại.

Trong điện thoại là một vài ảnh ngôi nhà, do sales bất động sản gửi cho Tống Hung.

"Sao lại xem nhà nữa vậy?"

"Muốn xem xem có chỗ nào tốt không."

"Lại muốn mua nữa à?"

"Anh cảm thấy phong thủy của căn nhà này cũng không được tốt lắm."

Lâm Di Vụ: "…"

"Căn này thế nào?" Tống Hung chọn ra một ngôi nhà biệt lập, đưa cho Lâm Di Vụ xem.

"Không ra làm sao hết." Lâm Di Vụ liếc mắt một cái rồi không nhìn nữa, nằm xuống cạnh Tống Hung, gác bàn chân lên đùi anh, dùng ngón chân khều khều anh: "Đừng xem nữa, xoa bóp cho em đi, mỏi chân quá à."

Tống Hung đặt điện thoại xuống, bắt đầu mát

-xa cẳng chân cho Lâm Di Vụ, vừa xoa bóp vừa hỏi: "Hay là mình chuyển đến chỗ mới ở nhỉ?"

"Không chuyển không chuyển đâu, em sống ở đây quen rồi, shhh…" Phần cơ bị nhức trên bắp chân Lâm Di Vụ bị Tống Hung nhấn đau, rít vào một hơi: "Nhẹ thôi, còn nữa, anh đừng có dằn vặt nữa, không liên quan gì đến phong thủy đâu."

"Nếu em không muốn chuyển đi thì anh không xem nữa."

Kỹ thuật mát

-xa của Tống Hung rất tốt, chẳng mấy chốc Lâm Di Vụ đã thoải mái đến r*n r*, Tống Hung xoa bóp cho hắn khoảng mười phút, đang định làm chút chuyện khác với hắn, nhưng vừa cúi đầu lại phát hiện Lâm Di Vụ đã ngủ thiếp đi, thậm chí còn ngáy khẽ.

Tống Hung véo nhẹ mũi Lâm Di Vụ, thấy hắn chép miệng thì buông ra, Tống Hung cũng không nỡ đánh thức hắn, bế hắn lên gối, tắt đèn rồi ôm Lâm Di Vụ ngủ.

Hôm sau, Lâm Di Vụ dậy từ rất sớm vì hắn phải đến trường.

Hắn thấy dự báo thời tiết nói là hôm nay trời sẽ nắng, buổi trưa sẽ rất ấm áp, hắn nài nỉ Tống Hung một lúc lâu thì anh mới cho hắn thay áo len thành áo len cashmere mỏng, sau đó lại lấy một chiếc áo khoác ra cho hắn, bảo hắn mặc khi ra ngoài.

Lâm Di Vụ càu nhàu: "Em có còn là trẻ con nữa đâu, mặc gì mà anh cũng quản nữa."

Tống Hung hỏi hắn: "Vậy anh quản em thì em có nghe không?"

"Nghe nghe nghe." Lâm Di Vụ lại sến rện dựa lên người Tống Hung, mỉm cười nhận lấy áo khoác, mặc bên ngoài áo len cashmere rồi đi xuống lầu.

Tống Hung đã tìm được tài xế cho Lâm Di Vụ, nhưng anh bảo tài xế tháng sau hẵng đến làm việc, buổi sáng anh định sẽ lái xe sẽ đưa Lâm Di Vụ đến trường trước, sau đó mới đến công ty.

Vừa lên xe, Lâm Di Vụ đã bắt đầu ríu rít với Tống Hung về lịch trình hôm nay, lên lớp, cùng hoạt động với học sinh, buổi chiều còn đi họp ở thành phố với lão Tùng, ngay cả trưa nay ăn ở đâu, ăn gì cũng đã nghĩ xong cả rồi.

Lâm Di Vụ toàn nói về những chuyện rất nhỏ nhặt và vụn vặt, Tống Hung lắng nghe rất nghiêm túc, thỉnh thoảng còn đáp lại vài câu.

Giờ cao điểm buổi sáng giao thông rất đông đúc, bọn họ cứ đi rồi lại dừng, Lâm Di Vụ ngồi trong xe lâu cảm thấy rất nóng, hắn cởi áo khoác ra, sau đó lại hạ cửa kính xuống một nửa, xắn cả hai tay áo lên đến khuỷu tay, đặt cánh tay trắng nõn lên mép cửa sổ.

Ánh nắng buổi sáng rất nhẹ nhàng, chiếu thẳng lên mặt và người Lâm Di Vụ, làm cho chiếc áo len cashmere trên người hắn được mạ thêm một lớp vàng nhạt và mềm mại, khiến khuôn mặt hắn trở nên vô cùng rạng rỡ.

Tống Hung cứ nhìn Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ phải nhắc anh nhìn đường đàng hoàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!