Nhìn bộ dạng đó của Tống Hung, Lâm Di Vụ lại mỉm cười ngoắc tay với anh, môi Tống Hung mấp máy, mở miệng cắn lên ngón tay Lâm Di Vụ.
Tống Hung dùng răng day day đầu ngón tay Lâm Di Vụ, ngón tay hắn hơi đau, vừa cử động liền chạm vào đầu lưỡi anh nhưng không rụt lại, cánh tay còn lại liền vòng qua cổ Tống Hung.
"Sao vẫn còn giận nữa? Hai đứa mình khác họ mà, bọn mình là tình song phương."
Nói thì nói vậy nhưng Tống Hung đã thầm ghi thù trong lòng, chưa đến mấy ngày sau đã mua rất nhiều quần áo về nhà, ngay tối hôm đó liền bắt Lâm Di Vụ mặc từng bộ một cho anh xem.
Lâm Di Vụ kéo mấy bộ đồ "khố rách áo ôm" xuống, để lộ cánh tay, eo, lưng và mông, thiếu vải đến không thể thiếu hơn, kiểu dáng cũng muôn màu muôn vẻ, trông cực kỳ dâm.
"Đây là quần áo hả?" Lâm Di Vụ tặc lưỡi mấy lần: "Đây chẳng phải là giẻ rách sao? Cái này chỉ có mỗi mảnh vải, áo này mỏng tang như vậy thì che được gì đâu? Trời ơi, em không nhìn nổi luôn đó."
Lâm Di Vụ nói là không nhìn nổi nhưng thật ra lại nhìn rất nghiêm túc, còn nghiên cứu tỉ mỉ một lúc lâu.
"Cũng có bảo em mặc ra ngoài đâu, lúc đó chẳng phải em đã đưa ra mấy ý tưởng này cho Kim Bảo Nhi à?"
"Em đâu có vô liêm sỉ như anh." Lâm Di Vụ phản bác: "Mấy bộ đồ em dẫn Kim Bảo Nhi đi mua chỉ hơi hở một chút xíu thôi, mặc lên sẽ kiểu như muốn nói lại thôi, nửa kín nửa hở, có thể mặc thẳng ra ngoài, còn mấy cái anh mua này á hả, kéo rèm lại, mặc vào là có thể quay phim khiêu dâm được luôn."
"Mua thì cũng đã mua rồi, em mặc cho anh xem đi."
Lâm Di Vụ lấy một chiếc áo sơ mi bằng vải voan đen, giơ lên cao hơn đầu soi dưới ánh đèn để nhìn, chiếc áo hoàn toàn trong suốt, qua lớp vải toàn là ánh sáng vụn vặt lọt vào.
Hắn lại ướm thử lên người mình, màu đen, lộ da thịt, không đứng form, khi áp vào cơ thể sẽ tự nhiên rủ xuống, cho dù trên người vẫn đang mặc áo ngủ, hắn cũng có thể tưởng tượng ra sẽ trông như thế nào khi thật sự mặc lên.
"Anh mua cái này ở đâu vậy? Em xem nhiều phim lắm rồi mà chưa từng thấy quần áo nào dâm thế này."
"Không cần bận tâm anh mua ở đâu." Tống Hung giục hắn, tròng thẳng lên người Lâm Di Vụ.
Chiếc áo rất dài, đủ để che đến đùi Lâm Di Vụ, bên dưới không cần mặc gì cả.
Hai người mặc dù đã ở bên nhau từng ấy năm nhưng riêng về phương diện này, họ lúc nào cũng giữ được cảm giác mới mẻ dành cho đối phương.
Xung quanh họ cũng có bạn bè đã bên nhau nhiều năm, thường xuyên nghe thấy những lời than phiền từa tựa nhau, nói rằng ở bên nhau thời gian dài rồi thì chán, thì nhạt phai, chẳng còn mãnh liệt đến thế nữa.
Nhưng Tống Hung và Lâm Di Vụ chưa từng trải qua cảm giác đó, cảm giác thu hút giữa họ rất tự nhiên và không bị ảnh hưởng bởi thời gian.
Chuyện xảy ra sau đó cũng rất tự nhiên, vốn đã là "khố rách áo ôm", bây giờ lại bị Tống Hung xé toạc thành vải vụn.
Làm được nửa chừng, Lâm Di Vụ nhìn mình, hắn cảm thấy hơi ngạc nhiên, dường như hắn đã được hơn được một chút xíu.
Sau đó Lâm Di Vụ rất chủ động, ngày nào cũng thay đồ vào mỗi tối vì muốn mình được thêm chút nữa.
…
Chưa đến vài ngày sau, Lâm Di Vụ còn thật sự xem được "phim nóng" của chính mình.
Hắn phát hiện ra ba chiếc máy ảnh lỗ kim[1] trong phòng ngủ, một cái hướng ra cửa, một cái hướng vào giường, một cái ra ngoài ban công.
Sau vài ngày rảnh rỗi, Lâm Di Vụ định dọn dẹp toàn bộ nhà cửa, ngay khi đang dọn phòng ngủ, hắn tìm thấy ba chiếc máy ảnh, tất cả đều được lắp đặt rất kín, nếu như không lục soát từng ngóc ngách và khe hở thì rất khó mà tìm ra.
Hắn tháo máy quay ra, cầm đi hỏi Tống Hung, Tống Hung giải thích rằng máy ảnh được lắp vì A Lạp, sợ A Lạp sẽ làm gì đó nguy hiểm.
Có camera thì sẽ dễ phòng ngừa.
Lâm Di Vụ rất thấu hiểu, Tống Hung cũng lo hắn sẽ xảy ra chuyện, với tình trạng của hắn một thời gian trước, đây đúng là một điều cần thiết.
Lâm Di Vụ nói rằng muốn xem đoạn phim giám sát, Tống Hung bèn gửi những video được lưu trên máy tính cho Lâm Di Vụ.
Tống Hung chỉ cho hắn xem, trên mỗi tệp video đều được ghi ngày tháng, hắn muốn xem ngày nào là có thể xem ngày đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!