Chương 5: Tống Hung, anh nói dối em

"Xuỳ xuỳ xuỳ xuỳ xuỳ…" Lâm Di Vụ vội vàng xuỳ mấy lần, Tết nhất không nên nói mấy lời xui xẻo, rồi hắn lại ngẩng đầu lên: "Ông trời ơi, mấy lời vừa rồi con nói không tính, ông đừng xem là thật nhé."

Tống Hung thường xuyên như vậy, những chuyện rõ ràng đã hứa với hắn, về sau lại toàn thất hứa vì công việc.

Tống Hung là một kẻ cuồng công việc, là cỗ máy chỉ biết kiếm tiền, mấy năm đầu khi mới lập nghiệp lại càng hơn thế nữa, quả thật giống như chẳng thiết sống nữa. 

Uống rượu chẳng thiết sống, hút thuốc chẳng thiết sống, thức khuya chẳng thiết sống, làm việc cho tới chết, cũng chẳng thiết sống.

Lâm Di Vụ đã nói bao nhiêu lần mà anh đều không nghe, có lần Tống Hung đi xã giao về, nằm thẳng cẳng ở nhà ngủ mê mệt hết hai ngày hai đêm. 

Lâm Di Vụ sợ quá nên gọi bác sĩ đến nhà khám xem, bác sĩ kiểm tra xong thì nói chắc là Tống Hung mệt quá, cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn.

Cho dù bác sĩ nói không sao, hai ngày đó Lâm Di Vụ vẫn không dám chợp mắt, nửa đêm sẽ sờ mũi Tống Hung hoặc nằm sấp trên ngực anh lắng nghe tiếng tim đập.

Tống Hung vừa tỉnh lại, Lâm Di Vụ vừa khóc vừa mắng vừa đánh anh: "Anh cứ như vậy đi, anh mà cứ đối xử với em như vậy, lỡ như anh xảy ra chuyện gì thì em phải làm sao đây?"

"Anh đi mà ở với tiền ấy, đừng có ở với em nữa."

"Có phải anh muốn để em còn trẻ thế này đã phải ở goá, hay anh muốn em còn trẻ thế này đã phải đi bước nữa?"

"Ỷ là mình còn trẻ nên ngày nào cũng giày xéo bản thân, đợi đến khi anh già rồi không đi được nữa, chỉ có thể ngồi xe lăn, ngày nào em cũng đẩy anh ra quảng trường Nam Môn, anh nhìn em nhảy quảng trường với mấy ông già khác, đến lúc đó anh chỉ có nước trơ mắt nhìn. Em không chỉ tìm một ông già đâu mà em phải tìm những bảy ông, nhảy cả tuần không lặp lại người nào, đến lúc đó cho anh sốt ruột chết luôn." 

"À… sao em lại không có tiền đồ thế nhỉ, em không cần ông già." Lâm Di Vụ sửa lời, tô son trát phấn thêm cho cuộc sống về già của mình trong tương lai: "Anh biết kiếm tiền như vậy, đến lúc đó ngồi xe lăn, nhiêu đó tiền sẽ là của em hết, em giàu thế rồi thì tìm mấy ông già làm gì nữa? Em sẽ bao mấy người mẫu nam trẻ và đẹp trai, có cơ bụng tám múi lại còn sung sức, em muốn bao 30 cậu, không, em muốn bao 365 người mẫu nam, không ngày nào trùng ngày nào."

Lâm Di Vụ càng nói càng phi lý, Tống Hung vừa tỉnh lại đã tức xì khói, lột quần hắn ra tát cho hai phát.

"Em dám à?"

"Anh mà còn chẳng thiết sống như vậy nữa thì xem xem em có dám không?"

Lúc đầu Lâm Di Vụ còn mạnh miệng, về sau bị Tống Hung "sấy" cho kêu oai oái, ôm cổ Tống Hung cầu xin: "Em sai rồi, tha cho em đi, cho dù anh có ngồi xe lăn thì em cũng sẽ không tìm ông già khác, càng sẽ không tìm người mẫu nam được chưa?"

"Trẻ? Đẹp trai? Cơ bụng tám múi? Còn sung sức? Người mẫu nam?" Tống Hung vừa liệt kê vừa dùng hết sức toàn thân xả ra trên người Lâm Di Vụ.

Cơ thể của Lâm Di Vụ hoàn toàn không chịu nổi, chỉ biết lau nước mắt: "Anh là trẻ nhất, anh đẹp trai nhất, cơ bụng của anh đẹp nhất, anh sung sức nhất, được chưa? Người mẫu nam cũng không bằng anh…"

Tống Hung sung sức là thật, sắp sửa vắt kiệt Lâm Di Vụ.

Sau lần đó bị Lâm Di Vụ mắng, Tống Hung thật sự đã để ý nhiều hơn, nhưng cũng chỉ là nhất thời, về sau vẫn chứng nào tật nấy.

Lâm Di Vụ biết rằng sau này vẫn sẽ còn vô số lần nữa như hôm nay.

Hắn cũng không phải mới quen Tống Hung ngày một ngày hai nên đã quen rồi, điều chỉnh lại cảm xúc không ngừng chìm xuống trong lòng, sau đó đi lên lầu thay đồ.

Lâm Di Vụ mặc chiếc áo khoác lông vũ dày nhất, dài đến mắt cá chân, đội mũ, đeo găng tay và khăn quàng cổ, quấn mình chặt kín, tìm chìa khoá xe tải rồi ra khỏi nhà.

Cũng không biết có phải là do hắn "xuỳ" cho lời nói không may mắn của mình muộn quá không mà ngay từ lúc ra khỏi cửa đã không suôn sẻ. Đầu tiên là bảng điều khiển hiển thị lốp xe có vấn đề, Lâm Di Vụ đi vòng đường đến tiệm sửa xe kiểm tra, không có vấn đề gì lớn mà là do trời hạ nhiệt nên áp suất lốp thấp mà thôi.

Sau khi bơm hơi lốp xe ở tiệm sửa xe, Lâm Di Vụ lại đi siêu thị trong trung tâm mua sắm mua đồ cho bọn trẻ.

Đồ ăn, đồ uống, đồ dùng, đồ chơi, các loại đồ trang trí Tết như câu đối, bóng bay, lồng đèn, sau đó còn mua thêm không ít bút lông, mực và giấy đỏ để bọn trẻ tự tay viết câu đối. 

Vì có quá nhiều đồ, Lâm Di Vụ một mình chuyển đồ lên xe còn không cẩn thận bị thùng đè phải tay, mặc dù cách một lớp găng tay nhưng vẫn rất đau.

Lâm Di Vụ ngồi xổm bên cốp xe, thổi khí lạnh lên tay cách một lớp găng tay, đợi đỡ hơn một chút rồi mới tiếp tục chuyển đồ lên xe.

Trên đường đến trường học, Lâm Di Vụ lái xe rất cẩn thận, nhưng sau khi tuyết rơi đường rất trơn, có mấy lần suýt thì không ổn định được tay lái, có lần tí thì tông vào đuôi xe trước. Cú thắng gấp của hắn khiến cho mấy chiếc xe phía sau bóp còi inh ỏi, chặng đường nửa tiếng mà lái hơn một tiếng mới tới nơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!