Tiếng gõ cửa vang lên rầm rầm, Tống Hung liên tục gọi từ bên ngoài.
"A Lạp, cậu mở cửa ra, Di Vụ bị làm sao vậy? Cậu mà không mở cửa là tôi phá cửa đấy nhé."
A Lạp ngồi ở cuối giường, chống khuỷu tay lên đầu gối, ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Y đang không cố ý kiểm soát cơ thể mình, nhưng Lâm Di Vụ dường như vẫn đang chìm trong mơ. Hắn không nghe thấy lời A Lạp nói, không biết A Lạp đã buông tay nên hắn không nhúc nhích và cũng không bước ra ngoài.
Mãi không nghe thấy A Lạp phản hồi, Tống Hung ở bên ngoài ra lệnh cho vệ sĩ phá cửa luôn.
Tiếng gõ cửa chuyển thành tiếng phá cửa rầm rầm, A Lạp bị tiếng ồn làm cho nhức nhối đầu óc, y ôm đầu xoa xoa thái dương rồi đứng dậy, bước ra cửa rồi mở cửa từ bên trong.
"Gõ cửa làm gì đấy, ồn chết đi được."
Trong tay Tống Hung vẫn đang cầm điện thoại xem camera, anh đã nhìn thấy A Lạp khóc, nhưng đó không phải là A Lạp đang khóc.
Lúc này, ánh mắt A Lạp rất mâu thuẫn, ánh mắt nhìn Tống Hung vẫn rất sắc bén và thù địch, nhưng nước mắt không thể kiềm chế, hai mắt y bị nước mắt làm mờ, nhưng sự sắc bén đã giảm đi rất nhiều.
Người đang khóc là Lâm Di Vụ, A Lạp cũng không khống chế được.
"Di Vụ bị sao vậy?" Tống Hung bóp chặt vai A Lạp, lay lay.
"Di Vụ cậu ấy nhảy lầu." A Lạp nói rất bình tĩnh.
"Cậu đang nói linh tinh gì vậy? Chẳng phải Di Vụ vẫn đang ở đây à."
"Tống Hung, vì anh mà Di Vụ thà chết còn hơn, rốt cuộc anh có gì tốt chứ?"
"Tôi tốt chỗ nào, Di Vụ biết là được."
Tống Hung không đấu võ mồm với A Lạp, giơ tay lau nước mắt trên mặt Lâm Di Vụ, A Lạp đứng đó và cũng không phản kháng.
"Di Vụ đừng khóc, có phải gặp ác mộng không?" Tống Hung thì thầm vào tai A Lạp nhưng anh lại đang nói cho Lâm Di Vụ nghhe.
Trước đây cũng vậy, Lâm Di Vụ toàn gặp ác mộng vào ban đêm và thường khóc trong giấc mơ.
Anh không thể đánh thức Lâm Di Vụ dậy mà phải dỗ dành rất lâu, cho đến khi cảm xúc ấy hoàn toàn lắng xuống mới thôi.
"Không sao đâu, chỉ là mơ thôi, không phải là thật."
"Đừng sợ, đừng sợ, anh ở đây mà."
"Có khát không? Có muốn uống nước không?"
"Trời sắp sáng rồi, anh làm món ngon cho em nhé, bữa sáng muốn ăn gì nào?"
"Bây giờ trời ấm hơn rồi, anh dẫn em ra ngoài chơi nhé."
Tống Hung hơi hối hận, anh nghĩ rằng mình đã nhốt cơ thể Di Vụ ở nhà suốt ngày, làm hắn cảm thấy ngột ngạt, lẽ ra nên dẫn A Lạp ra ngoài hóng gió nhiều hơn mới đúng.
Tống Hung cứ luôn nhỏ giọng dỗ dành Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ đều nghe thấy hết.
A Lạp cảm nhận được cơn quặn thắt như muốn nổ tung trong tim dịu dần đi, nỗi đau khổ trong tim Lâm Di Vụ được thay thế bằng một cảm xúc khát khao lạ thường.
Hắn khát khao được ra ngoài.
A Lạp nghiêm túc nhìn Tống Hung, cuối cùng cam chịu nhắm mắt lại, y phải thừa nhận rằng Tống Hung mới là người hiểu Lâm Di Vụ nhất.
Lâm Di Vụ không còn nhỏ nữa, hắn đã không còn cần sự bảo vệ của y nữa, hắn đã có Tống Hung từ lâu rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!