Ngày thứ hai sau khi chuyển đến nhà mới, hai người lại đi nhận lại giấy đăng ký kết hôn. Giấy đăng ký cũ đã bị Lâm Di Vụ cạy nát nên cậu trân quý tờ giấy mới này vô cùng, cầm trong tay lật qua lật lại để xem, đến khi xem đủ rồi mới xếp tờ mới và tờ cũ lại cất vào ngăn kéo.
Mấy động tác nhỏ lén lút ấy của Lâm Di Vụ, Tống Hung đều biết hết.
Vì đã lĩnh giấy đăng ký kết hôn mới, vậy thì việc động phòng mới cũng phải làm thêm lần nữa.
Thời tiết đã vào hè, bên ngoài trời mưa dầm, cửa sổ đang mở, mưa bụi và hơi ẩm như nhấn chìm hai người trong phòng.
Tống Hung cố tình làm Lâm Di Vụ đau, anh muốn dạy cho cậu một bài học.
Lâm Di Vụ cắn môi chịu đựng, trong lòng có một giọng nói đang điên cuồng thét gào.
Cậu yêu Tống Hung chết mất.
Mấy ngày qua, thứ đang mục rữa bên trong cơ thể cậu đã bị Tống Hung cưỡng ép lôi ra hết, Tống Hung cạo sạch những phần bị hỏng đi từng chút một, sau đó lại lấp đầy bằng thứ thuộc về Tống Hung.
Lâm Di Vụ thậm chí còn nghe thấy một âm thanh phát ra từ xương sườn mình, ngắt quãng và còn không ngừng khuếch đại và bành trướng.
Là những chiếc vòi mới và chồi non đang mọc lên.
Chỉ là sau khi hai người làm lành chưa được bao lâu, Lâm Di Vụ lại làm ầm ĩ một lần nữa.
Tống Hung nhớ lại lời của thầy phong thủy, biết rằng mình bị người ta lừa, anh đi tìm thầy phong thuỷ để tính sổ nhưng người tự xưng là thầy đã biến mất tăm.
Sau đó Tống Hung cũng dần quen, anh cũng đã suy nghĩ thông suốt.
Mỗi lần Lâm Di Vụ lên cơn, trong lòng khó chịu là sẽ đòi ly hôn với anh một lần, nhưng đến khi sự khó chịu trong lòng Lâm Di Vụ lắng xuống, hai người lại làm lành.
Lâm Di Vụ muốn giày vò, vậy thì anh sẽ giày vò cùng cậu, dù sao cũng rảnh rỗi sinh nông nổi.
Điều quan trọng nhất là bất kể Lâm Di Vụ có làm loạn thế nào đi nữa, cậu cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay anh.
…
Tống Hung làm thủ tục xuất viện cho Lâm Di Vụ, không phải là vì Lâm Di Vụ đã khỏi bệnh mà là vì Tống Hung không đợi thêm được nữa.
A Lạp nói rằng không cho Lâm Di Vụ xuất hiện, Lâm Di Vụ đúng là không xuất hiện lại nữa.
A Lạp nói rằng chỉ cần cho y xuất viện, y sẽ cho Lâm Di Vụ trở lại.
Lúc mới đầu Tống Hung vẫn còn chịu đựng được, cho rằng A Lạp chỉ đang doạ mình thôi, nhưng cứ từng ngày một trôi qua, anh đã chắc chắn rằng A Lạp không nói dối.
Tống Hung đã nói chuyện với La Văn rất nhiều lần, La Văn và đội ngũ điều trị cũng rất nản lòng, ý thức của A Lạp quá mạnh, nhân cách phụ đang mơ hồ có khuynh hướng kiểm soát hoàn toàn nhân cách chính.
Ngày nào Tống Hung cũng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lâm Di Vụ nhưng lại không gặp được Lâm Di Vụ thật sự, mỗi lần nhìn A Lạp đều là một sự tra tấn.
Cuối cùng Tống Hung vẫn phải đồng ý xuất viện, nhưng anh cũng có một yêu cầu, mỗi tuần A Lạp phải đến bệnh viện ba lần để điều trị, A Lạp cũng đã đồng ý.
Vừa về đến nhà, A Lạp liền đi tắm, gột sạch mọi mùi bệnh viện trên người mình.
Trong nhà đột nhiên có thêm bốn vệ sĩ, trừ lúc đi ngủ, bất kể A Lạp có đi đâu, hai người trong số đó sẽ không rời y nửa bước, hai người còn lại thì đứng gác cạnh cửa.
"Bảo bọn họ đi đi." A Lạp phản đối, đập phá không ít đồ đạc.
Tống Hung cho người im lặng dọn dẹp, hoàn toàn phớt lờ lời phản đối của A Lạp: "Cậu đã nói sẽ cho Di Vụ quay lại sau khi xuất viện, nhưng cậu cũng đâu làm được, tôi chỉ lo cho hai người thôi, bốn người đó đang bảo vệ hai người đấy."
Hôm sau, A Lạp thử cách ôn hoà hơn, chìa tay ra với Tống Hung: "Đưa chìa khóa xe cho tôi, tôi lái xe ra ngoài hít thở không khí, đảm bảo sẽ về trong tối nay."
Tống Hung lắc đầu: "Không được, hai người không thể lái xe bây giờ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!