Chương 47: Lần đầu ly hôn 2

Tuần đầu tiên sau khi ly hôn, hai người sống với nhau như những người bạn cùng phòng bình thường, mỗi người một phòng, không làm phiền lẫn nhau.

Lúc Lâm Di Vụ thức dậy, Tống Hung đã ra khỏi nhà đi làm nhưng bữa sáng nóng hổi vẫn được để phần sẵn trong bếp.

Vào mỗi buổi trị liệu tâm lý hàng tuần, Tống Hung vẫn đi cùng Lâm Di Vụ.

Lâm Di Vụ nói rằng không cần phiền anh, nhưng Tống Hung vẫn khăng khăng, còn hỏi có phải Lâm Di Vụ không đọc kỹ thỏa thuận ly hôn không, vì trong đó có điều khoản này.

Đúng là Lâm Di Vụ đã không đọc, cậu về nhà lục thỏa thuận ly hôn ra, trong đó đúng là có điều khoản quy định rằng Tống Hung phải cùng Lâm Di Vụ đến bệnh viện mỗi cuối tuần, cho đến khi Lâm Di Vụ hoàn toàn hồi phục.

Trước đây Lâm Di Vụ cứ tưởng rằng một khi đã ly hôn thì nên giữ khoảng cách mới phải.

Nhưng hai người lại sống chung dưới một mái nhà, thường xuyên gặp nhau.

Để giảm thiểu cơ hội gặp mặt trực tiếp với Tống Hung, Lâm Di Vụ hoặc là đi ngủ từ rất sớm, đóng cửa phòng từ sớm, hoặc về nhà rất muộn, Tống Hung ở nhà nhưng phòng ngủ phụ thì lại rất yên tĩnh.

Tống Hung cũng có thể cảm nhận được Lâm Di Vụ đang tránh mặt mình, không hỏi anh đi đâu và cũng không đến gần anh.

Tuần thứ hai sau khi ly hôn, Lâm Di Vụ lại về nhà sau 10 giờ tối một lần nữa.

Vừa bước vào cửa cậu đã biết ngay Tống Hung lại uống say.

Giày của Tống Hung vứt lung tung trên sàn nhà ngay lối vào, Lâm Di Vụ xếp gọn giày của anh vào trong tủ rồi lại đi vào trong. Quần áo của Tống Hung ném lung tung trên ghế, tay áo măng tô bị đè dưới chân ghế, Lâm Di Vụ nhặt áo của Tống Hung treo lên lại.

Tống Hung nằm trên ghế sofa, hai mắt nhắm nghiền, cau mày, môi tái nhợt, một tay ôm bụng trông có vẻ rất khó chịu.

Lâm Di Vụ mím môi, mới xuất viện có mấy ngày mà giờ lại uống rượu, lần trước thậm chí còn xuất huyết dạ dày.

Lâm Di Vụ đứng cạnh ghế sofa, lại nghĩ, tại sao mình lại ly hôn vào lúc này chứ, ít nhất cũng phải đợi đến khi dạ dày Tống Hung hoàn toàn bình phục mới đúng.

Nếu không ly hôn thì bây giờ cậu đã hoàn toàn có lý do để hỏi thăm anh, lo cho anh và mắng anh rồi.

Lâm Di Vụ bước đến bên ghế sofa, lay lay cánh tay Tống Hung, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh.

"Có phải anh bị đau dạ dày không?"

Tống Hung mở hé mắt ra nhìn Lâm Di Vụ, ánh mắt lạnh như băng, nheo mắt nhìn cậu nhưng không trả lời.

Ánh mắt Tống Hung quá lạnh lùng, hoàn toàn khác với trước đây, Lâm Di Vụ chỉ nhìn anh hai giây đã không chịu nổi mà nhìn sang nơi khác, nhìn vào lồng ngực Tống Hung.

"Anh uống thuốc chưa?" Lâm Di Vụ hỏi.

Tống Hung vẫn không nói gì, Lâm Di Vụ lại hỏi: "Anh có muốn uống nước không?"

"Lâm Di Vụ…" Tống Hung cuối cùng cũng lên tiếng: "Chúng ta đã ly hôn rồi."

Hàm ý trong lời anh nói là: đã ly hôn rồi thì đừng bày ra mấy thứ hình thức viển vông, vô ích này nữa.

Lâm Di Vụ đứng dậy định về phòng, bước đến cửa rồi mà vẫn quay lại rót cho Tống Hung một cốc nước nóng, đợi ấm rồi mới bưng cho anh.

Tống Hung đổi một tư thế khác, nằm nghiêng khoanh hai tay trước ngực. Mặt anh tái nhợt, Lâm Di Vụ nhận ra Tống Hung thật sự đang khó chịu, vô thức đưa tay ra định xoa cho anh, chỉ là khi tay cậu vừa mới lại gần, anh đã giơ tay lên "chát" một tiếng, mu bàn tay anh đánh vào mu bàn tay Lâm Di Vụ.

"Lâm Di Vụ, em như vậy dễ làm anh hiểu lầm lắm, cứ như thể em để tâm và quan tâm anh lắm vậy, chúng ta vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn."

Lâm Di Vụ bị anh nói cho cứng họng, nhưng nghĩ đến bữa sáng và cuối tuần Tống Hung còn đi bệnh viện cùng mình, cậu cố kìm nén cơn giận, phản bác: "Nhưng chẳng phải anh cũng lo cho em à? Ngày nào anh cũng nấu ăn cho em, còn đi bệnh viện cùng em nữa."

Tống Hung nhắm mắt lại: "Nấu ăn là tiền thuê nhà, đưa em đi bệnh viện được viết trong thoả thuận,  mấy cái khác làm gì có đâu."

Tống Hung nói vừa đúng vừa gay gắt, khiến mu bàn tay Lâm Di Vụ cũng bắt đầu nóng rát, cậu đưa mu bàn tay ra sau lưng, cười khổ: "Cho dù đã ly hôn, chẳng phải bọn mình vẫn là bạn bè sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!