Lần đầu Lâm Di Vụ đòi ly hôn Tống Hung xảy ra vào năm thứ hai sau khi họ kết hôn.
Khi đó công ty của Tống Hung xảy ra một biến cố lớn, các đơn đặt hàng ở nước ngoài bị hủy hàng loạt, hàng tồn kho chất đống, dòng vốn bị đứt đoạn, các khoản vay ngân hàng không được cấp xuống.
Tống Hung không nói gì với Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ chỉ biết rằng Tống Hung đi xã giao ngày càng nhiều, về nhà cũng ngày càng muộn, cũng uống ngày càng nhiều rượu hơn.
Tống Hung thường được trợ lý đưa về nhà, anh say đến nỗi mật khẩu nhà còn nhập sai, chỉ đành phải gõ cửa.
Lâm Di Vụ đón lấy Tống Hung đang say bí tỉ từ tay trợ lý ở cửa, cảm ơn trợ lý rồi dìu Tống Hung vào nhà.
Về đến nhà, tất cả sức lực mà Tống Hung cố gồng mình cả ngày đều bay sạch, đè cả người lên Lâm Di Vụ, hai người đều đứng không vững, liên tục ngã xuống sàn nhà hoặc ghế sofa.
Lâm Di Vụ khó khăn lắm mới dìu được anh lên ghế sofa, cậu ngồi xổm xuống bên cạnh, xoa bóp thái dương cho Tống Hung.
"Sao dạo này anh lại uống nhiều thế, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"
Tống Hung nằm ngửa mặt lên, gác cánh tay lên che mắt rồi nói: "Không có gì, chỉ là nhiều buổi xã giao quá, không từ chối rượu được."
"Đừng uống nhiều thế, anh không cần dạ dày nữa à?"
Thấy Tống Hung không nói gì, Lâm Di Vụ đứng dậy nấu canh giải rượu, đến khi nấu xong thì anh đã ngủ rồi. Lâm Di Vụ đánh thức anh dậy, cho Tống Hung uống canh rồi dìu anh về phòng ngủ tắm qua rồi mới ngủ tiếp.
…
Lâm Di Vụ nhận ra có gì đó không ổn là vào nửa năm trước, khi Tống Hung bán căn hộ lớn mà họ mua ở vị trí đắc địa.
Căn hộ mới vừa được sửa sang xong, đang trong quá trình thông gió, kế hoạch ban đầu của họ là sẽ chuyển đến vào đầu xuân sau Tết, ở đó gần nơi làm việc của Tống Hung hơn, cũng gần bệnh viện nơi Lâm Di Vụ thường đến tư vấn tâm lý hơn.
Hôm đó, Lâm Di Vụ lái xe ngang qua, định đi lên kiểm tra xem căn nhà đã thông gió đến đâu rồi, kết quả là nhập mật khẩu vài lần mà vẫn báo sai.
Sau khi bấm mật khẩu đến lần thứ ba, cánh cửa được mở ra từ bên trong, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ từ bên trong đi ra, theo sau anh ta còn có một người phụ nữ, Lâm Di Vụ nhận ra bọn họ chắc là một cặp vợ chồng.
"Cậu tìm ai?" Người đàn ông mặt mũi bặm trợn, hai tay khoanh lại trước ngực, anh ta tưởng Lâm Di Vụ là kẻ trộm: "Sao lại bấm mật khẩu cửa nhà tôi?"
Lâm Di Vụ tưởng là mình tìm nhầm chỗ, lùi lại một bước ngẩng đầu nhìn số nhà, đây đúng là căn nhà mới của họ.
"Đây là nhà tôi mà." Lâm Di Vụ chỉ vào số nhà: "Còn hai người là ai, tại sao lại sống trong nhà tôi?"
Người phụ nữ phía sau người đàn ông nói: "Anh nói gì vậy? Căn nhà này đã được bán cho chúng tôi từ nửa tháng trước rồi."
"Bán cho hai người á?" Lâm Di Vụ há hốc mồm: "Ai bán cho hai người?"
Cặp vợ chồng này nhìn vẻ mặt của Lâm Di Vụ, xác nhận cậu không nói dối và không giống kẻ trộm: "Chủ nhà ban đầu họ Tống."
Tối hôm đó lúc Tống Hung vừa về đến nhà, Lâm Di Vụ đã đưa cho anh một túi giấy màu nâu, trong đó có một tấm thẻ ngân hàng, là toàn bộ tiền mà Lâm Di Vụ có, còn có cả sổ đỏ của căn nhà tân hôn của hai người và một chiếc xe hơi đứng tên Lâm Di Vụ.
"Anh thiếu tiền sao không nói với em? Em cũng không biết anh thiếu bao nhiêu, mật khẩu thẻ ngân hàng thì anh biết rồi, căn nhà này và xe anh cũng có thể bán đi, bọn mình có thể ra ngoài thuê nhà trước mà, với cả em cũng không dùng đến xe nhiều, khi nào ra khỏi nhà thì đi tàu điện ngầm hoặc bắt taxi cũng rất tiện."
Tống Hung nhìn túi giấy màu nâu, sau đó lại nhìn khuôn mặt lo lắng của Lâm Di Vụ, xoa đầu cậu rồi hỏi: "Có phải ai nói linh tinh gì với em không?"
"Người khác sẽ không nói linh tinh gì với em đâu, còn anh thì sao? Hai đứa mình đã kết hôn rồi, sao anh không nói với em? Hôm nay em đến nhà mới, vậy mà lại có người khác ở đó."
"Là lỗi của anh, trước khi bán nhà đã không bàn bạc với em, đợi khoảng thời gian này qua đi, sau này mình mua một căn nhà lớn hơn được không?"
"Bộ em quan tâm đến chuyện sống trong nhà lớn hay không chắc?" Lâm Di Vụ hơi tức giận: "Em giận là vì anh không nói cho em biết chuyện gì cả."
"Anh sợ em lo lắng." Tống Hung đẩy chiếc túi giấy màu nâu trở lại tay Lâm Di Vụ: "Công ty đang gặp một ít khó khăn, phát sinh vấn đề về vốn, nhưng đã tìm được nhà đầu tư mới rồi, đang đàm phán, đối phương cũng có nhã ý."
"Thật không? Anh không lừa em đấy chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!