Chương 45: Tha cho Di Vụ đi, tha cho chúng tôi

Tống Hung lấy đôi dép từ bên cạnh, ngồi xổm xuống đặt ngay ngắn trước chân A Lạp, ngẩng đầu lên nói với y: "Mang dép vào đi, đừng để Di Vụ bị cảm."

A Lạp chần chừ hai giây, cuối cùng vẫn nhấc chân lên xỏ dép vào.

Tống Hung cảm nhận được sự thả lỏng trong giọng A Lạp, đứng thẳng người đối mặt với y.

"A Lạp, bây giờ Di Vụ tốt lắm, em ấy cũng rất an toàn, sau này sẽ không ai làm hại em ấy nữa đâu, tôi cũng sẽ bảo vệ em ấy thật tốt, cậu cứ yên tâm…"

"Anh muốn tôi đi sao?"

A Lạp hoàn toàn tỉnh táo lại, tay phải nắm thành nắm đấm, giơ lên và xoay tròn.

"Nhưng tôi vẫn còn nhớ cơn đau ở cánh tay lắm, Di Vụ đã chết một lần dưới tay anh rồi, 12 năm trước nếu như anh không cản tôi, tôi đã đâm chết Lâm Dương từ lâu rồi, sau đó phóng hoả thiêu chết Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh luôn, để cả gia đình ba người chúng nó đoàn tụ dưới lòng đất, năm đó nếu như giải quyết dứt điểm bọn chúng thì sao mà chuyện sau này lại xảy ra được chứ?" 

Lời A Lạp nói làm Tống Hung nhớ lại một đêm của 12 năm trước.

"Người cầm dao vào phòng Lâm Dương năm đó cũng là cậu sao?"

"Là tôi." A Lạp cười khẩy: "Lúc đó anh còn tưởng Di Vụ đang mộng du."

Năm đó, chi phí nằm viện và hóa trị của bà nội giai đoạn sau ngày càng tăng cao, Tống Hung đã tiêu hết tiền tiết kiệm, Lâm Di Vụ cũng lấy hết quỹ đen của bản thân ra để cho bà nội trị bệnh. 

Lúc đó cậu nghĩ rất đơn giản, Tống Hung đã hứa là sẽ đưa cậu đi, hơn nữa sau khi ở với bà nội thời gian dài như vậy, bà nội luôn coi cậu như cháu ruột, cậu cũng đã coi bà nội Tống Hung như người thân của mình từ lâu.

Sau này Tống Hung hỏi cậu: "Em không sợ anh lừa em hả?"

Lâm Di Vụ thậm chí còn không thể chấp nhận giả thiết "Tống Hung sẽ lừa mình", tức lên c*n v** c* anh: "Nếu anh dám lừa em, cho dù anh có trốn đến chân trời góc bể thì em vẫn sẽ tìm ra anh, sau đó chặt anh thành từng khúc rồi ném cho cá mập ăn, anh có dám nói lừa em không?"

"Không dám." Tống Hung ôm cậu: "Anh sẽ không lừa em, anh sẽ chỉ bảo vệ và yêu thương em thôi."

Nghe những lời dễ nghe, Lâm Di Vụ lại vui trở lại, vòng tay ôm lấy cổ Tống Hung, hôn lên chỗ mà mình vừa cắn mạnh trên người anh lần nữa.

Sau đó, bệnh tình của bà nội tiến triển quá nhanh ở giai đoạn cuối, các bác sĩ không khuyên rằng nên hóa trị nữa. Trong những ngày cuối đời, bác sĩ chỉ cho bà một vài loại thuốc giảm đau, không lâu sau thì bà nội qua đời tại bệnh viện.

Trước khi qua đời, một tay bà nội nắm lấy Tống Hung, một tay nắm lấy  Lâm Di Vụ, còn không ngừng v**t v* khuôn mặt hai người.

Bà nội không cho họ khóc, nói rằng ngay cả những đứa trẻ xinh yêu nhất khi khóc cũng sẽ rất xấu, bà muốn lưu giữ dáng vẻ đẹp nhất của hai đứa nhỏ.

Lâm Di Vụ biết bà nội lo lắng cho Tống Hung, cậu hứa với bà: "Bà nội ơi, con sẽ ở bên Tống Hung, bà cứ yên tâm ạ."

Bà nội mỉm cười siết chặt tay Lâm Di Vụ và Tống Hung, nói "Bà yên tâm" rồi nhắm mắt lại.

Chuyện tang lễ của bà nội là do Lâm Di Vụ lo liệu cùng Tống Hung.

Tống Hung muốn mang tro cốt của bà về quê để chôn cất, lúc đó Lâm Di Vụ rất dính anh nên cũng muốn quay về cùng anh.

Nhưng trước khi bọn họ xuất phát, Trương Nhàn Tĩnh đã phát hiện ra, Lâm Di Vụ bị bà ta cưỡng ép lôi về nhà, trả nốt tiền lương cho Tống Hung rồi nói rằng anh không cần đến nữa.

Ngay tối hôm đó, Tống Hung lén lút quay trở lại nhà họ Lâm, vì đã ở nhà họ Lâm quá lâu nên anh biết rõ từng ngóc ngách, dễ dàng qua mặt camera an ninh, nhờ màn đêm mà trèo tường nhảy vào sân sau.

Qua tấm kính, anh nhìn thấy gia đình ba người đang trò chuyện và cười đùa trong khi ăn tối, nhưng lại không thấy Lâm Di Vụ đâu.

Vì thành tích bơi lội tuột dốc không phanh mà Lâm Di Vụ đang bị phạt, bị buộc phải ngâm mình trong bể bơi.

Lâm Di Vụ ghét nước bể bơi, cho dù lần nào cậu cũng cố gắng thở nhẹ nhất có thể, mặt nước màu xanh vẫn lay động theo hơi thở của cậu, chèn ép khiến cậu không sao thở nổi.

Cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, tim Lâm Di Vụ đập lệch đi vài nhịp. Cậu quay lại, nhìn thấy bóng người màu đen đang dần tiến lại gần mình qua hành lang dài tối tăm.

Ngay cả khi không nhìn rõ mặt, cậu cũng nhận ra Tống Hung ngay lập tức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!