Chương 44: Còn có thể làm gì cho Di Vụ đây?

Lâm Di Vụ kể cho Tống Hung nghe chuyện vừa rồi, cơn gió lạnh sau lưng, cẳng chân tự dưng bị đạp bất ngờ, thêm mắm dặm muốn cho cực kỳ ảo diệu.

Ngoài mặt Tống Hung rất phối hợp, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nhưng bên trong chẳng dao động chút nào, anh còn đang nghĩ bảo sao vợ mình và Kim Bảo Nhi lại là bạn thân.

Xét về bệnh tật, hai người họ một người là ngoạ long, một người là phượng hoàng.

Nhưng như vậy cũng tốt, giúp Lâm Di Vụ đỡ phải nghĩ nhiều mỗi ngày, cho rằng bị bệnh là trời sập, chẳng thiết sống nữa.

Lúc Kim Bảo Nhi ra về, Tống Hung còn đặc biệt nhắn tin cho cậu ta, bảo cậu ta lúc rảnh thì đến bệnh viện nhiều hơn để trò chuyện với Lâm Di Vụ, nói nhiều hơn về chuyện cậu ta gặp ma.

Không cần Tống Hung phải nói, Kim Bảo Nhi cũng sẽ thường xuyên đến đây, cậu ta có thể nhận ra Lâm Di Vụ rất bức bối khi ở bệnh viện. Một thời gian trước, vì có thể nhìn thấy Dư Tẫn bên cạnh mà cậu ta luôn cố gắng tránh mặt bạn bè xung quanh, chủ yếu là sợ lộ tẩy doạ người khác sợ, bây giờ nếu Lâm Di Vụ đã biết, cậu ta cũng không cần phải cố tình giấu giếm hắn nữa.

Kim Bảo Nhi thường xuyên đến bệnh viện thăm Lâm Di Vụ, Tống Hung luôn cho họ không gian riêng, hai người có thể thủ thỉ thì thầm với nhau cả nửa ngày trong phòng bệnh.

Trong tuần thứ ba nhập viện, A Lạp vẫn chưa xuất hiện.

Lâm Di Vụ ăn ngon, ngủ ngon, Kim Bảo Nhi cũng thường xuyên đến đây nhưng hắn vẫn sốt ruột.

Không ai có thể quen với việc sống trong bệnh viện tâm thần mỗi ngày, xung quanh luôn là bầu không khí u ám xám xịt, hắn muốn trốn cũng không trốn được, cho dù ở trong phòng bệnh thì vẫn thường xuyên nghe thấy nhiều âm thanh khác nhau ở bên ngoài.

Người nhà suy sụp, bệnh nhân lên cơn, bước chân hối hả bận rộn của nhân viên y tế.

Tống Hung cũng nhận ra Lâm Di Vụ sắp không chịu đựng được nữa, để giải sầu cho hắn, chỉ cần là thời gian không điều trị, anh sẽ đưa Lâm Di Vụ ra ngoài hoạt động và hít thở không khí.

May mà thời tiết gần đây rất đẹp, nhiệt độ cũng ngày càng ấm lên.

Bác sĩ La nói rằng ra ngoài phơi nắng và hít thở không khí trong lành sẽ tốt cho hắn.

Hoa nhài mùa đông là loài hoa nở đầu tiên, gió vẫn còn hơi se lạnh, bên bức tường khuất gió trong khu vườn nhỏ ở khu vực hoạt động có một bụi hoa màu vàng nhạt đang bung nở, giống như một thác nước thu nhỏ.

Đến tuần thứ tư, Lâm Di Vụ thật sự đã chán ngấy bệnh viện, hắn không thể xuất viện, ngày nào cũng đi lang thang trong khu vườn nhỏ ngắm hoa.

Cứ ngắm mãi, ngắm mãi rồi lấy hoa ra để trút giận, hái vài bông hoa vàng nhỏ xíu ném lên người Tống Hung, tối nào đi tắm Tống Hung cũng giũ ra mấy bông hoa vàng héo úa khỏi quần áo.

Tối hôm đó, Tống Hung lại giũ ra được vài bông: "Hoa vô tội mà, ngày mai đừng bứt nữa, thác nước nhỏ sắp bị em bứt trụi rồi đấy."

Có lẽ vì đây là bệnh viện tâm thần, sẽ luôn có những người mắc đủ loại bệnh lên cơn, triệu chứng muôn hình vạn trạng và kỳ quặc nên nhân viên y tế và bảo vệ ở đây vô cùng khoan dung, chuyện Lâm Di Vụ bứt hoa vậy mà chẳng có ai nói gì.

"Trụi thì cứ trụi đi." Lâm Di Vụ nói.

Tống Hung đẩy Lâm Di Vụ vào tắm dưới dòng nước chảy: "Đừng vội, ở thêm vài ngày nữa là được xuất viện rồi."

"Ai vội đâu, anh đừng có nói linh tinh." Lâm Di Vụ bắt đầu phủ nhận: "Em không vội đâu nhé."

Bệnh viện là Lâm Di Vụ đòi đến trước, vào đêm đầu tiên ở bệnh viện, hắn đã nói là lần này mình nhất định sẽ ngoan, nhập viện đàng hoàng, uống thuốc đàng hoàng, cũng sẽ không lén lút bỏ chạy.

Mới chỉ có vài ngày thôi, nếu bây giờ nói là mình ở bệnh viện đến nỗi ngứa ngáy khắp người, muốn xuất viện về nhà thì trông có vẻ như hắn nói mà không biết giữ lời.

Trước kia Tống Hung toàn nói hắn nói chuyện bốc phét, lần này hắn vẫn đang gắng gượng, không muốn Tống Hung nói hắn như vậy nữa, hắn cũng có lòng tự trọng chứ bộ.

Vì vậy Lâm Di Vụ sốt ruột và bực tức thì vẫn không nói thẳng ra, cứ phải cố tình tìm cớ để gây sự.

Đồ ăn rõ ràng hợp khẩu vị nhưng hắn lại nói là quá mặn quá nhạt và không ngon, còn đòi đổi món.

Thời tiết rõ ràng rất đẹp nhưng hắn lại nói nắng to quá chói mắt, còn mong có thêm một trận tuyết nữa.

Hắn chê màu ga trải giường bệnh viện không đẹp, góc bàn ăn bị sờn, buổi trưa thang máy quá đông và quá chen chúc, tóm lại là nhìn gì cũng thấy ngứa mắt.

Tống Hung bảo Lâm Di Vụ quay người lại, bóp vai cho hắn, sau đó lại đỡ tay phải của hắn lên mát

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!