Mông Lâm Di Vụ vẫn còn tê liệt, tai đã mềm nhũn, trái tim cũng được một nguồn năng lượng trong suốt nhưng mạnh mẽ và ấm áp bao bọc, khiến toàn thân hắn nóng hừng hực.
Lâm Di Vụ quấn chăn nhích lại gần mép giường, cảm thấy không đủ thì lại nhích thêm vài lần nữa, cho đến khi đầu mình có thể chạm vào cánh tay Tống Hung mới thôi.
Cách thể hiện tình cảm của Lâm Di Vụ luôn rất đơn giản, cơ thể là nơi thành thật nhất, hắn chỉ muốn được gần gũi Tống Hung.
Nếu như bây giờ đang ở nhà, thường thì hắn sẽ l*t s*ch Tống Hung luôn.
Làm, đây là cách thể hiện trực tiếp nhất so với bất kỳ cách nào khác.
Tống Hung luồn tay xuống dưới chăn, xoa cho Lâm Di Vụ qua lớp quần áo: "Còn đau không?"
"Đau." Lâm Di Vụ thật sự rất đau, bây giờ vẫn còn rát nhưng giọng hắn cũng dính nhớp và dẻo quẹo như những sợi đường quấn lấy Tống Hung.
Tống Hung véo hắn một cái, cảnh cáo hắn: "Lần sau mà còn tái phạm, anh vẫn sẽ…"
"Anh vẫn sẽ thế nào?" Lâm Di Vụ ngẩng đầu lên, trừng mắt với anh.
Tống Hung cũng trừng lại hắn, hai người trừng nhau một hồi lâu, cuối cùng Lâm Di Vụ mềm lòng trước, dụi đầu vào người Tống Hung: "Em biết rồi, em sẽ điều trị đàng hoàng, cho dù không chữa khỏi cũng không sao, em vẫn sẽ cố gắng làm quen và thích nghi, sau này không nói năng linh tinh nữa, được chưa?"
Tống Hung dùng ngón tay nâng cằm Lâm Di Vụ lên: "Lần nào cũng phải nói chuyện dễ nghe vào."
"Em sẽ nói năng đàng hoàng, làm gì cũng sẽ làm đàng hoàng." Lâm Di Vụ mỉm cười vô tư: "Được chưa?"
"Được, anh tin em thêm lần nữa." Tống Hung nói.
"Sao lại nói là "thêm"?" Lâm Di Vụ bắt bẻ từng chữ: "Bộ những gì em nói trước kia đều không đáng để anh tin hả?"
"Đừng nhắc đến trước đây." Tống Hung dí nhẹ lên trán Lâm Di Vụ: "Hai ngăn kéo đựng giấy chứng nhận ở đầu giường còn sờ sờ ra đó, em già mồm cũng vô ích thôi."
"Em không có già mồm." Lâm Di Vụ nhất quyết không chịu thừa nhận.
Hai người bắt đầu đấu võ mồm, anh một câu tôi một câu.
Tống Hung thậm chí còn lôi lại nợ cũ trước đây, muốn tính sổ với Lâm Di Vụ luôn.
Cãi nhau lúc nào, cãi nhau vì chuyện gì, đòi ly hôn bao giờ, Lâm Di Vụ phạm lỗi lúc nào, sau đó lại nhận lỗi như thế nào, rồi lại thành tâm lập lời thề dưới ánh đèn rằng "Sau này em sẽ không tái phạm nữa, nếu tái phạm thì anh cứ tét mông bao nhiêu tùy thích".
Nhưng sau đó khi cơn giận bùng lên, con thú bên trong lại trỗi dậy, tất cả những lời đã nói, những gì đã thề đều là chém gió.
Lâm Di Vụ hoàn toàn nói không lại Tống Hung, bắt đầu la lối và ăn vạ, nói rằng mình không nhớ gì cả, Tống Hung đang vu oan cho hắn.
"Em không phải loại người như vậy." Lâm Di Vụ nói.
"Ừ ừ ừ, em không phải." Tống Hung đáp.
"Anh "ừ" tận ba lần nghĩa là sao đây?" Lâm Di Vụ tiếp tục ăn vạ, mỉm cười lôi lôi kéo kéo Tống Hung: "Anh nói cho rõ ràng coi, anh "ừ" một tiếng là được rồi."
"Ừ." Lần này Tống Hung chỉ "ừ" một tiếng.
"Tiếng "ừ" này của anh nghe như thể em ép anh nói vậy."
"Không phải em ép anh, là anh tự nguyện nói, được chưa?"
"Anh phiền thật đó, em không nói chuyện với anh nữa đâu." Lâm Di Vụ nói là phiền nhưng vẫn tựa đầu vào Tống Hung, tìm một tư thế thoải mái và nhắm mắt lại chuẩn bị chớp mắt một lát.
Sau khi Lâm Di Vụ ngủ một giấc buổi trưa, đến chiều và tối đã phối hợp hơn với các buổi điều trị.
Hắn ở lại bệnh viện một tuần, chuẩn bị sẵn sàng cho việc A Lạp sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào và hoàn toàn chiếm lấy cơ thể hắn, hoặc là hắn và A Lạp sẽ cùng xuất hiện một lần nữa, nhưng tuần này hắn chỉ mộng du hai lần, A Lạp thì vẫn mãi chưa xuất hiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!