Thấy A Lạp đang v**t v* khuôn mặt Lâm Di Vụ, Tống Hung không đợi thêm được nữa, đẩy mạnh cửa phòng bệnh ra rồi sải bước đi vào, La Văn theo sát phía sau anh.
Nghe thấy tiếng bước chân vội vã, A Lạp vội vàng thu tay lại.
Lâm Di Vụ cảm nhận được nguồn lực đang không ngừng giằng co với mình bên trong cơ thể đã biến mất, A Lạp đi rồi.
Từng tấc da và xương đều như vừa trải qua một trận chiến, mặc dù Lâm Di Vụ đã nắm lại quyền kiểm soát cơ thể và ý thức nhưng hắn với đứng đực tại chỗ, hai chân mềm nhũn.
Trán Lâm Di Vụ toát mồ hôi, những giọt mồ hôi lớn chảy xuống sau gáy, làm ướt đẫm cổ áo màu xanh, khiến chiếc áo sau lưng ướt sũng một mảng lớn.
Hắn nhìn Tống Hung, lặng lẽ chớp mắt với anh.
Tống Hung bế Lâm Di Vụ lên, đưa hắn đến tận giường, sau đó lại vào phòng tắm giặt một chiếc khăn nóng lau mặt và tay cho Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ cuối cùng cũng có thể cử động, phản ứng đầu tiên của hắn là muốn giấu đi, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, hắn muốn che giấu mọi chuyện vừa xảy ra, không muốn kể cho ai biết.
Nhưng hắn cũng biết rằng Tống Hung và bác sĩ La chắc chắn đã nhìn thấy, hơn nữa trong phòng bệnh còn có camera.
"Vừa nãy, A Lạp đã xuất hiện." Lâm Di Vụ cúi đầu, dùng ngón chân đá vào giày Tống Hung.
"Không sao đâu, đừng sợ." Tống Hung xoa cằm Lâm Di Vụ: "Xuất hiện thì cứ xuất hiện thôi, cứ coi như… một người bạn."
La Văn đợi đến khi Lâm Di Vụ dần dần thả lỏng mới khơi thông tâm lý từ góc độ chuyên môn và nhẹ nhàng hơn.
Sáng nay, La Văn đã dự đoán trước về tâm lý của Lâm Di Vụ trong tình huống khi hai nhân cách đồng thời xuất hiện. Trong những ca bệnh khác, một số người có thể xuất hiện khuynh hướng bạo lực, thậm chí tự làm hại bản thân hoặc tự sát, phản ứng hiện tại của Lâm Di Vụ đã tốt hơn rất nhiều so với dự đoán của La Văn, nhưng vẫn cần theo dõi sát sao trạng thái và cảm xúc sau đó của hắn.
Hơn nữa, La Văn cũng vừa quan sát kỹ phản ứng tương tác giữa hai nhân cách, trong những ca bệnh mà y từng tiếp xúc, một số nhân cách thứ cấp muốn nhân cách chính biến mất hoàn toàn và thay thế nhân cách ấy, khiến mình trở thành chủ nhân duy nhất của cơ thể, giữa hai nhân cách hoặc nhiều nhân cách còn tồn tại những trường hợp gây hại lẫn nhau.
Nhưng Lâm Di Vụ và A Lạp thì lại khác, khi nghe thấy tiếng bước chân, A Lạp cuối cùng vẫn chọn cách chủ động biến mất, y không có ý định cưỡng ép chiếm giữ cơ thể Lâm Di Vụ.
Ngay khi La Văn rời đi, Lâm Di Vụ gãi gãi lưng, mồ hôi trên người hắn đã khô nhưng quần áo vẫn ẩm, dán sát vào da rất khó chịu.
Tống Hung đã tìm sẵn một bộ quần áo sạch để thay, vì bữa trưa vẫn chưa được giao đến nên anh đưa Lâm Di Vụ vào phòng tắm để tắm trước.
Tắm xong, Tống Hung mặc quần áo cho hắn, Lâm Di Vụ rất ngoan, giơ tay, duỗi chân, xoay người, đứng hay ngồi, Tống Hung bảo thế nào hắn sẽ làm thế nấy.
Sau khi cơ thể khoan khoái hơn, quần áo cũng sạch sẽ khiến Lâm Di Vụ cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, tâm trạng cũng khá hơn một chút.
Hắn ngồi bên cửa sổ, bình tĩnh nhắc lại chuyện vừa rồi: "Có phải vừa nãy anh thấy hết rồi không? Em cứ nói chuyện một mình như một con quái vật, một thằng thần kinh vậy."
"Nhìn thấy rồi." Tống Hung không còn cố tình phớt lờ những vấn đề thực tế này nữa, anh cũng đã suy nghĩ thông suốt, rằng trốn tránh sẽ chỉ làm vấn đề thêm nghiêm trọng: "Nhiều người cũng hay nói chuyện một mình lắm, chỉ là em chưa tiếp xúc nhiều thôi."
"Vậy em có thể khoẻ hơn không? Chữ "khoẻ" mà em nói tức là giống như một người bình thường, em chỉ là em thôi, một mình em."
"Thế nào là bất thường? Thế nào là bình thường? Ngay cả khi em không thể khoẻ hơn cũng chẳng phải chuyện gì to tát, đừng đặt nặng quá."
Nếu Tống Hung không thể đưa ra câu trả lời chính xác, vậy thì anh cứ nói thật vậy, để Lâm Di Vụ hoàn toàn thích nghi với sự hiện diện của một nhân cách khác bên trong mình, coi những thứ "bất thường" trong mắt người khác như "bình thường".
Ngay khi bữa trưa được giao đến, Tống Hung bày biện từng món lên bàn ăn, không nhắc lại những chuyện đó nữa mà chỉ tập trung vào việc cho Lâm Di Vụ ăn.
Ăn xong, Lâm Di Vụ nói muốn đi ngủ, Tống Hung không cho hắn ngủ vì vừa ăn xong đã nằm ngay sẽ dễ gây khó tiêu, thay vào đó anh dẫn Lâm Di Vụ xuống lầu vận động cho tiêu cơm.
Phòng bệnh của Lâm Di Vụ là dạng bán khép kín, có một khu vực hoạt động riêng nằm ngay phía sau tòa nhà điều trị, đó là một khu vườn có diện tích không nhỏ.
Hai người đi dạo trong vườn một vòng, đến khi thấm mệt thì ngồi nghỉ trên ghế dài.
Mặc dù nhiệt độ vẫn còn rất thấp và vẫn còn không khí lạnh, ánh nắng mặt trời giữa trưa đã dịu hơn nhiều, hắt lên người vẫn cảm thấy ấm áp.
Lâm Di Vụ tựa vào Tống Hung, ngửa đầu ra sau nheo mắt nhìn mặt trời, ánh sáng xuyên qua hàng mi hắn tạo thành một quầng sáng mờ ảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!