Chương 41: Bây giờ tôi thật sự rất đau lòng

Tống Hung không định bỏ đi, anh vừa nghe thấy hơi thở của Lâm Di Vụ đều hơn, tưởng là hắn ngủ rồi nên mới định đi tìm La Văn để bàn bạc chi tiết hơn về phương án điều trị.

Bị Lâm Di Vụ ôm chầm lấy, Tống Hung ngã ngửa ra ghế, hai cánh tay dùng sức ôm lại Lâm Di Vụ, chặt đến nỗi có thể khiến Lâm Di Vụ hoàn toàn cảm nhận được anh đang ở ngay bên cạnh mình.

"Ngoan nào, anh không đi đâu." Tống Hung hôn lên môi Lâm Di Vụ: "Ngủ một giấc thật ngon nhé, sáng mai mình ăn sáng cùng nhau, được không nào?"

Nghe Tống Hung nói sáng mai ăn sáng cùng nhau, Lâm Di Vụ đột nhiên không còn sợ ngủ nữa. Có lẽ là vì Tống Hung đã nhắc đến ngày mai với hắn, vậy nên trong lòng hắn bắt đầu tin chắc rằng mình sẽ tỉnh dậy vào ngày mai.

Quả nhiên, sau khi ngủ một giấc và tỉnh dậy vào sáng hôm sau, người mở mắt ra vẫn là Lâm Di Vụ.

Lâm Di Vụ ngủ ngon giấc cả đêm, không giật mình tỉnh giấc, không gặp ác mộng và cũng không mộng du.

Tống Hung dời chiếc giường dành cho người chăm sóc đến bên giường bệnh, hai chiếc giường đặt sát nhau, ở khoảng cách mà chỉ cần anh vươn tay ra là có thể chạm vào Lâm Di Vụ.

Tống Hung thức dậy sớm hơn Lâm Di Vụ nửa tiếng, tắm rửa, cạo râu cẩn thận, còn che đi quầng thâm dưới mắt, chải tóc, quần áo cũng ăn mặc sạch sẽ và chỉnh tề.

La Văn đã nói rằng bây giờ anh là người duy nhất Lâm Di Vụ tín nhiệm và tin tưởng, vậy nên anh phải để bản thân thư giãn trước đã.

Lời khuyên của La Văn thật sự có hiệu quả, sau khi ngủ một giấc, Lâm Di Vụ mở mắt ra đã nhìn thấy bạn đời tươi tỉnh, sạch sẽ và mỉm cười với mình, cho dù biết mình đang ở trong bệnh viện, tâm trạng của hắn cũng bớt căng thẳng hơn.

Lâm Di Vụ dang tay ra với Tống Hung: "Anh cúi xuống một chút, muốn ôm một cái."

Tống Hung khom người xuống, Lâm Di Vụ vòng một tay qua ôm lấy anh, áp mặt vào bụng dưới của anh, hít hà mùi hương trên người anh qua lớp quần áo.

"Thơm quá, sáng nay anh tắm rồi hả?"

"Tắm rồi."

"Dùng sữa tắm gì vậy?"

"Anh nhờ người đi mua mới ở siêu thị đó, hình như là mùi sữa, anh cũng không nhìn kỹ." Tống Hung cố tình hạ giọng: "Anh có thơm không?"

"Thơm." Lâm Di Vụ ngửa cổ lên, cười khúc khích với Tống Hung: "Mùi sữa thơm thơm, ngửi vào thấy thèm ăn ghê."

"Vậy không được đâu, bây giờ vẫn chưa được ăn." Giọng Tống Hung dẻo quẹo, bám chặt lấy da và dây thần kinh nhạy cảm của Lâm Di Vụ: "Khi nào xuất viện về nhà, em muốn ăn thế nào thì ăn."

Tống Hung nhấn mạnh chữ "ăn", hơi thở vòng vo uốn lượn, mang theo ý vị mập mờ.

Mặt Lâm Di Vụ đỏ bừng vì lời anh nói, nhưng hắn nhanh chóng nhớ ra kể từ một thời gian trước, chỗ đó của hắn đã không được nữa, lông mày chợt nhíu lại.

"Sao vậy em?" Tống Hung dùng ngón trỏ vuốt ấn đường cho Lâm Di Vụ: "Sao lại cau mày?"

"Em muốn nói với anh một chuyện." Lâm Di Vụ nói rất nhỏ, cúi đầu, kề trán lên ngực Tống Hung: "Khoảng một thời gian trước, hình như em… không được nữa."

"Không được nữa là sao?" Tống Hung chưa hiểu ra ngay.

"Anh cứ bắt em phải nói rõ ra hả? Thì là…" Mặt Lâm Di Vụ đỏ hơn nữa: "Chỗ đó của em không có phản ứng nữa, không được nữa rồi."

Tống Hung hơi sửng sốt, sau đó mới nhớ ra trước khi La Văn kê thuốc cho Lâm Di Vụ, y từng nhắc nhở anh rằng thuốc tâm thần có thể gây ra một vài tác dụng phụ như chóng mặt, buồn ngủ, buồn nôn, rối loạn tiêu hóa, còn có thể gây suy giảm chức năng ở nam giới.

"Anh còn tưởng là chuyện gì chứ, không sao đâu." Tống Hung cúi xuống, cắn nhẹ vào bên cổ Lâm Di Vụ: "Anh được là được, khi nào ngừng thuốc, để anh ch*ch nhiều hơn là ổn thôi."

Nghe những lời lẽ trơ trẽn của Tống Hung, Lâm Di Vụ tát một phát vào mặt anh, hất nhẹ đầu hắn ra: "Anh đúng là…"

La Văn dẫn các bác sĩ khác đến thăm phòng bệnh nhưng cặp đôi trong phòng dường như không cảm nhận được sự hiện diện của họ, vẫn ở đó cắn tai liếc mắt đưa tình với nhau.

Một bác sĩ trẻ trong số đó không nhịn được gõ cửa phòng bệnh, giơ nắm đấm lên bên miệng ho khẽ hai tiếng.

Nghe thấy tiếng động, Lâm Di Vụ vội vàng buông Tống Hung ra, ngồi thẳng dậy, xấu hổ chào La Văn, bác sĩ duy nhất mà hắn quen biết, nói một câu "Chào buổi sáng".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!