Bên trong lớp vỏ là một bóng tối sâu không thấy đáy, Lâm Di Vụ xé toạc lớp vỏ đó ra, một luồng ánh sáng trắng loé lên từ vết nứt, chói đến nỗi mắt hắn mở không lên.
Hắn có thể cảm thấy một nguồn lực khác đang bên trong cơ thể đang kéo mình lại, hắn không biết đó là gì, hắn liều mạng chống lại nguồn sức mạnh đó, hắn phải thoát ra ngoài.
Cuối cùng Lâm Di Vụ cũng thoát ra, lúc vừa mở mắt, đồng tử của hắn vẫn còn rời rạc, hai mắt trống rỗng, chỉ phản chiếu ánh sáng lốm đốm từ chính chiếc gương và những mảng màu mơ hồ, không rõ hình dạng trên gạch lát phòng tắm sau lưng, những đốm sáng và mảng màu đó vẫn còn đang lung lay.
Đến khi Lâm Di Vụ thích nghi được với ánh sáng, tầm nhìn mới bắt đầu tập trung lại, những hình dạng và màu sắc cụ thể bên trong mắt dần dần hiện ra từ nơi sâu thẳm.
Nụ cười trên khoé môi A Lạp vẫn còn vương trên khuôn mặt hắn, hắn vừa rửa mặt bằng nước lạnh, những giọt nước vẫn còn vương trên tóc và má, lông mi có vài sợi dính lại thành từng cụm.
Lâm Di Vụ không nhận ra người trong gương ngay từ cái nhìn đầu tiên, mặc dù người trong gương rất giống mình, nhưng trong mắt hắn, cảm giác xa lạ lại nhiều hơn là quen thuộc.
Tóc hắn màu đen, vừa mới cạo trước Tết, mặc dù không còn châm chích nữa nhưng vẫn có thể coi là ngắn.
Người trong gương có tóc màu hồng, dài hơn cả tóc hắn trước kia, những sợi tóc rối ướt rượt bám vào da, che cả lông mày và gần chạm đến mắt.
Mắt và mũi thì giống y hệt hắn.
Nhưng nụ cười nơi khoé miệng thì lại khác, người trong gương chỉ nhếch một bên môi, rõ ràng là cười nhưng không nhìn ra ý cười, còn mang theo một chút xấu xa.
Nhưng hắn lại chưa bao giờ cười như vậy…
Nếu không phải vì tay phải đang bó bột, Lâm Di Vụ đã không liên hệ người trong gương với mình, ít nhất trong thời gian ngắn thì không.
Lâm Di Vụ lại từ từ giơ tay trái của mình lên, vết thương trong lòng bàn tay không cần dán băng cá nhân nữa, lớp mày mới lành hơi ửng đỏ, một đường rõ ràng vắt ngang lòng bàn tay.
Khứu giác là giác quan cuối cùng quay trở lại, Lâm Di Vụ từng ngửi thấy mùi nước hoa tương tự trên người Tống Hung, hỗn hợp của chanh chua và bạc hà, và giờ đây nó đang không ngừng quấn quanh mũi hắn, sự hiện diện của mùi hương này thật sự quá mạnh.
Lâm Di Vụ túm chặt cổ áo đưa đến mũi ngửi, mùi nước hoa tỏa ra từ cơ thể của "chính mình".
Hắn nhìn thấy chai nước hoa màu xanh trên bồn rửa mặt, một nhãn hiệu và mùi hương mà hắn sẽ không bao giờ dùng.
Một khả năng hoang đường và đáng sợ đã hiện lên, nhưng Lâm Di Vụ vẫn chưa hết hy vọng, hắn cần phải xác nhận lại một lần nữa, bàn tay dùng sức giật mạnh tóc hồng trên đầu, tóc hồng rơi xuống, đây là tóc giả.
Không có tóc hồng che đi, mái tóc đen ngắn bên trong của hắn lộ ra.
Lâm Di Vụ cắn mạnh vào mu bàn tay mình, rất đau, dấu răng chuyển từ trắng sang đỏ, không phải mơ, cũng không phải ảo giác.
Cuối cùng Lâm Di Vụ cũng xác nhận được một chuyện, người trong gương chính là hắn.
Máu trong cơ thể sôi lên rồi lại từ từ dịu xuống, Lâm Di Vụ cuối cùng cũng có thể xâu chuỗi mọi chuyện bất thường gần đây, tất cả những nghi ngờ cũng có một lời giải thích hợp lý.
Giữa hắn và Tống Hung chẳng hề có kẻ thứ ba nào cả.
Bởi vì hắn chính là kẻ thứ ba đó.
Lâm Di Vụ chạm vào người trong gương, sau đó lại chạm vào mặt mình, hỏi tấm gương: "Cậu là ai?"
Người trong gương không trả lời hắn.
Nhưng hắn biết rằng, trong cơ thể mình vẫn tồn tại một "người" nữa.
Chuyện gì thế này? Một cảnh tượng mà hắn chỉ từng thấy trong phim giờ lại đang xảy ra với chính hắn.
Điện thoại trên tủ đầu giường reo lên, gián đoạn sự hỗn loạn trong tâm trí Lâm Di Vụ, hắn muốn bỏ chạy theo bản năng, ném mái tóc giả màu hồng đang trong tay, nhanh chóng rời khỏi phòng tắm.
Tiếng chuông ngừng rồi lại reo, Lâm Di Vụ không tìm thấy điện thoại của mình, đó là một chiếc điện thoại khác mà hắn chưa từng thấy trước đây đang reo.
Màn hình sáng lên, tên liên lạc chỉ có hai từ…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!