Cơn thèm thuốc của Lâm Di Vụ lại trỗi dậy, trong phổi ngứa ngáy, phải có một ít nicotine để gãi ngứa mới dễ chịu hơn một chút.
Bình thường Tống Hung không cho hắn hút thuốc, còn dặn dì Lưu phải để mắt đến hắn, có người theo dõi nên Lâm Di Vụ cũng không hút nữa, cũng không thèm lắm.
Mấy ngày nay chỉ có mình hắn, mỗi tối Lâm Di Vụ đều hút một điếu mới lên giường đi ngủ.
Ban ngày trước khi nấu ăn, Lâm Di Vụ đã đặc biệt dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài, lau sạch gạt tàn cho vào tủ, giấu hộp thuốc lá và bật lửa ở dưới đáy, hắn còn đốt một ít hương vì sợ Tống Hung ngửi thấy mùi sẽ mắng hắn.
Lâm Di Vụ lặng lẽ lấy hộp thuốc lá và bật lửa ra, đi ra ban công phòng ngủ bên cạnh, mò mẫm châm thuốc trong bóng tối.
Tiếng bật lửa vang lên lách cách trong bóng tối, một ngọn lửa nhỏ màu vàng lam nhấp nháy hai lần. Lâm Di Vụ cắn điếu thuốc cúi đầu xuống, ngọn lửa làm mặt hơi nóng, hắn vội vàng rít một hơi, chấm đỏ trên đầu điếu thuốc lóe lên vài lần rồi sáng bùng lên.
Để xua tan bớt mùi thuốc lá, Lâm Di Vụ còn mở một cánh cửa sổ ra.
Mặc dù tuyết đã ngừng rơi nhưng trong không khí vẫn tràn ngập bọt tuyết bị gió thổi xoay tít, vừa mở sửa sổ ra, bọt tuyết lại vừa lao vừa dội vào mặt Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ rùng mình vì lạnh, không nhịn được hít một hơi thật sâu.
Điếu thuốc hắn đang hút rất mạnh, khói thuốc cay sè hòa lẫn với không khí lạnh tràn vào phổi, suýt chút nữa làm hắn ngạt thở.
Lâm Di Vụ dựa vào cửa sổ ho khan một hồi, nửa người trên vô tình thò ra ngoài.
Bọn họ sống trong một căn nhà biệt lập, ba tầng đều cao, phòng ngủ phụ ở tầng hai, không quá cao nhưng cũng không thấp.
Lâm Di Vụ hơi sợ độ cao, đèn trong sân đang sáng, hắn vừa nhìn xuống thì những bông tuyết xoay tít làm hắn hoa hết cả mắt.
Tống Hung đứng ở cửa phòng ngủ phụ nhìn Lâm Di Vụ châm thuốc, nhìn hắn hút mà không dám phát ra tiếng vì sợ doạ Lâm Di Vụ sợ.
Cho đến khi thấy nửa người trên của Lâm Di Vụ gần như nghiêng hẳn ra ngoài cửa sổ, Tống Hung không kịp quan tâm gì nữa mà lao tới, túm lấy cánh tay Lâm Di Vụ kéo hắn sang bên cạnh.
Lâm Di Vụ nào có ngờ Tống Hung lại thức dậy, vừa nãy mải mê suy nghĩ chuyện khác nên thất thần, hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân.
Hắn thật sự bị doạ sợ, nhưng điều hắn sợ là bị Tống Hung bắt quả tang khi đang lén lút hút thuốc giữa đêm khuya.
Lần này toang là cái chắc.
Hắn đang nghĩ có khi nào Tống Hung sẽ lại tụt quần hắn ra tét mông, thế là vội vàng ném mẩu thuốc lá đang kẹp giữa ngón tay ra ngoài cửa sổ.
Được rồi, bằng chứng phạm tội đã biến mất.
Tống Hung vươn cánh tay ra đóng cửa sổ lại, túm chặt lấy Lâm Di Vụ không buông.
Sợ Tống Hung vẫn còn truy cứu chuyện hút thuốc của mình, Lâm Di Vụ đấm vào ngực anh rồi lên tiếng phản pháo lại trước: "Đêm hôm anh định doạ chết em à, đi bộ sao chẳng phát ra tiếng động gì? Lỡ như anh dọa em té xuống thì phải làm sao?"
Tống Hung hoàn toàn mặc kệ cú đấm này, nắm lấy cánh tay Lâm Di Vụ kiểm tra từ trên xuống dưới, ngay cả ngón chân cũng không bỏ qua, xác nhận toàn thân hắn vẫn ổn mới yên tâm, sau đó lại giơ tay lên quơ trước mắt Lâm Di Vụ.
"Đang tỉnh không?"
"Xàm…" Lâm Di Vụ định nói "Xàm xí, đương nhiên là em tỉnh rồi" nhưng hắn chợt nhớ ra gì đó, lời lên đến đầu môi đã cứng đờ ngừng lại, sau đó sửa miệng.
"Có phải anh tưởng… em lại bị mộng du không?"
Tống Hung tưởng vậy thật, kể từ lúc anh quen biết Lâm Di Vụ, hắn đã mắc chứng mộng du, chứng bệnh do ba người nhà họ Lâm kia hành hạ mà ra.
Trước kia Tống Hung đã từng đưa Lâm Di Vụ đi khám bác sĩ, bác sĩ nói mộng du là một chứng rối loạn giấc ngủ.
Anh đã dẫn Lâm Di Vụ đi điều trị rất nhiều năm, mấy năm đầu, Tống Hung không dám để Lâm Di Vụ ở nhà một mình, anh đi đâu sẽ đưa Lâm Di Vụ theo đó, nếu thật sự không còn cách nào khác thì sẽ tìm người trông coi Lâm Di Vụ, sợ hắn đột nhiên mộng du và gặp nguy hiểm.
Đã bảy tám năm nay Lâm Di Vụ không còn mộng du nữa, bác sĩ cũng nói là đã khỏi rồi, vậy nên bây giờ Tống Hung mới dám để Lâm Di Vụ ở nhà một mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!