Chương 38: Em muốn Tống Hung ngày xưa

Lâm Di Vụ tuyệt vọng gọi Tống Hung, muốn anh cứu mình, đánh tan lớp vỏ đang giam cầm mình, hắn muốn ra ngoài.

Nhưng dù hắn có hét thế nào cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng trả lời nào từ Tống Hung.

Cuộc trò chuyện không rõ ràng bên ngoài lớp vỏ vẫn tiếp tục, Tống Hung vẫn đang nói chuyện với người khác.

Sau khi hét đủ mệt, Lâm Di Vụ đành bỏ cuộc.

Thôi kệ đi, ở trong lớp vỏ này cũng được…

Sáng hôm sau lúc Lâm Di Vụ tỉnh lại, hắn nằm trên chiếc giường êm ái ở nhà, trên người chỉ đắp một chiếc chăn, không còn lớp vỏ nữa.

Hắn sờ lên mặt mình, vẫn còn ấm áp, thì ra là mơ.

Tuyết cứ rơi rồi ngừng liên tục hai ngày, biến bầu trời bên ngoài thành một màu xám chì mờ ảo, như thể được bao phủ bởi một tấm kính mờ khổng lồ, treo lơ lửng trên đầu, ngay cả gió nổi lên cũng trắng xóa.

Cho dù trong nhà có ấm áp đên đâu, nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn thấy lạnh thấu xương.

Lâm Di Vụ tự đi tắm nước nóng rồi mới xuống lầu, Tống Hung đã chuẩn bị sẵn bữa sáng.

Hai người ngồi cùng một phía bàn ăn, ăn được nửa chừng, Lâm Di Vụ mới chợt nhớ ra mấy ngày nay không thấy La Văn đâu, hơn nữa vệ sĩ cũng không có ở đây.

Lâm Di Vụ nhìn xung quanh: "Sao mấy ngày nay không thấy La Văn đâu thế? Anh ấy đi rồi hả?"

"Anh ấy có việc nên đi trước rồi, lúc đó em đang ngủ nên không đánh thức em." Tống Hung dừng lại một lát, sau đó tiếp tục làm nền một câu, liếc nhìn phản ứng của Lâm Di Vụ qua khoé mắt: "Có thể một thời gian nữa mình sẽ gặp lại anh ấy."

Đến lúc đó, có lẽ là ở bệnh viện.

Lâm Di Vụ không hiểu ẩn ý của Tống Hung, lại hỏi về vệ sĩ: "Còn Trần Cường thì sao?"

Tống Hung nói: "Cho cậu ấy nghỉ hai ngày, để cậu ấy về nhà nghỉ ngơi."

Lâm Di Vụ thầm nghĩ, như vậy cũng tốt, không có vệ sĩ trông chừng hắn, sau này ra khỏi nhà lại càng tự do hơn. 

Hắn lột vỏ một quả trứng nhưng chỉ ăn lòng trắng, chọc lòng đỏ ra đặt lên đĩa bên cạnh.

Tống Hung nhíu mày, sau đó lại cho lòng đỏ Lâm Di Vụ vừa chọc ra vào lại bát hắn: "Lòng đỏ phải ăn, không được kén chọn, mấy ngày nay em sụt cân rồi, ngày nào cũng ra ngoài ăn với Kim Bảo Nhi, có phải không ăn uống đàng hoàng không? Hôm nay không được đi gặp cậu ta nữa, nếu em muốn ra ngoài thì anh đi với em."

Lâm Di Vụ đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn Tống Hung, lúc này hắn mới hiểu tại sao Tống Hung lại cho Trần Cường nghỉ làm. Không có Trần Cường lái xe cho hắn, hắn bị thương một tay không lái được, Tống Hung sẽ không cho hắn ra ngoài một mình, nếu có đi thì cũng chỉ có thể đi cùng Tống Hung.

Mấy ngày nay Lâm Di Vụ đúng là không ăn uống đàng hoàng, bởi vì hắn không hề đi gặp Kim Bảo Nhi, ban ngày hắn cũng không cảm thấy đói, hơn nữa chỉ cần ăn quá nhiều thì sẽ luôn cảm thấy buồn nôn.

Sáng nay hắn đã húp nửa bát cháo, nhìn thấy lòng đỏ trứng trong bát, cuối cùng vẫn gắp lên cho vào miệng, nhai một cách máy móc.

Hắn không thích ăn lòng đỏ trứng, càng nhai thì vị tanh của trứng càng nồng, nuốt vào còn nghẹn lại ở cổ họng. Hắn đành phải cử động cổ họng, dùng sức nuốt xuống, nhưng cổ họng lăn xuống vài lần rồi mà lòng đỏ vẫn mắc kẹt trong cổ họng, cơn buồn nôn lại ập đến.

Lâm Di Vụ bịt miệng lại, cúi gập người nôn vào thùng rác.

Nôn lòng đỏ trứng ra, nôn cả bát cháo vừa mới húp, nôn đến nỗi trào ngược axit dạ dày, tai ù đi.

Hắn không nghe thấy tiếng động bên ngoài, trong tai toàn là tiếng thở và tiếng nôn của chính mình.

Tống Hung vội vàng rót một cốc nước, ngồi xổm xuống vỗ lưng cho Lâm Di Vụ.

Lâm Di Vụ chỉ nhìn thấy môi Tống Hung liên tục mấp máy chứ không nghe rõ Tống Hung nói gì. Hắn cầm lấy ly nước để súc miệng, tiếng ù tai vẫn còn đó, nỗi sợ hãi khi bị nhốt trong lớp vỏ đêm qua lại ùa về, đang giày xéo hắn.

Lâm Di Vụ dùng mu bàn tay quệt đại khoé miệng, cảm giác tủi thân dâng lên, hắn ngồi phịch xuống sàn, nắm chặt tay trái thành nắm đấm, đấm lên người Tống Hung.

"Tối qua em gọi anh lâu như vậy, sao anh không trả lời em hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!