Lâm Di Vụ tỉnh dậy trong vòng tay của Tống Hung. Người vừa thức dậy vẫn chưa được tỉnh táo lắm, hắn nhìn người đàn ông đang ngủ say trước mặt, cơ thể đã phản ứng trước cả não bộ, dụi đầu vào người Tống Hung rồi hôn lên môi anh, trao cho anh một nụ hôn chào buổi sáng.
Sau khi hôn xong, từng cảnh tượng hôm qua mới dần hiện lên trước mắt Lâm Di Vụ.
Chìa khóa phòng trong ngăn kéo văn phòng, tin nhắn thúc giục ly hôn trên điện thoại Tống Hung, hút thuốc, đau dạ dày, nôn mửa, hôm qua hắn còn khóa cửa nhốt Tống Hung bên ngoài…
Rõ ràng là hắn đã khóa cửa nhốt Tống Hung bên ngoài rồi, sao giờ lại ngủ chung với anh nữa?
Lâm Di Vụ không muốn ngủ cạnh Tống Hung, cơ thể cố gắng lùi về sau.
Cảm nhận được người trong lòng đang cựa quậy, Tống Hung từ từ mở mắt ra, thấy Lâm Di Vụ đã nhích đến tận mép giường, trông có vẻ như sắp sửa ngã xuống.
Tống Hung vươn tay ra, lại ôm eo kéo hắn trở lại.
"Sao anh lại ở trên giường?" Tống Hung ôm quá chặt, Lâm Di Vụ không nhúc nhích được, đành phải đẩy ngực anh thật mạnh: "Có phải anh lẻn vào lúc nửa đêm không? Ai cho anh vào? Em không muốn ngủ với anh nữa."
"Em nhìn lại cho rõ đi, đây là phòng ngủ phụ." Tống Hung véo eo Lâm Di Vụ: "Là do tối qua em mộng du đi sang đây rúc vào lòng anh đấy chứ."
Lúc bấy giờ Lâm Di Vụ mới liếc nhìn căn phòng, đúng là phòng ngủ phụ trên tầng hai.
Tống Hung cảm nhận được sự phản kháng và không vui của Lâm Di Vụ đối với anh, tối qua Lâm Di Vụ mộng du đến nỗi rúc vào trong chăn anh, ôm anh thật chặt như thể anh sẽ bỏ chạy, sau đó không biết mơ thấy gì mà áp mặt vào ngực anh khóc rất thương tâm, mắng anh là kẻ nói dối.
Anh vừa hôn vừa dỗ, dỗ dành rất lâu Lâm Di Vụ mới chịu ngủ yên, kết quả là sáng hôm sau vừa mở mắt ra là lại định đẩy anh ra ngoài.
Lâm Di Vụ vẫn đang vùng vẫy định ngồi dậy, Tống Hung thấy hắn quyết tâm phải làm ầm ĩ như vậy, lại sợ đụng trúng tay phải của hắn nên giữ chặt Lâm Di Vụ lại, sau đó vén chăn lên tự ra khỏi giường trước.
"Nằm xuống ngủ thêm một lát nữa đi, anh xuống nhà làm bữa sáng, lát nữa làm xong sẽ gọi em."
Lâm Di Vụ trở mình quay lưng về phía cửa, nhắm mắt lại nghĩ trong căm hận, Tống Hung đã ngoại tình rồi mà sao vẫn có thể thân mật với hắn như vậy?
Nhìn cái điệu bộ đó của anh, đúng là vô tư không để đâu cho hết.
Hay là Tống Hung muốn bắt cá hai tay?
Lâm Di Vụ đã quyết định rồi, bắt gian phải bắt cả đôi, hắn muốn xem Tống Hung rốt cuộc có thể chịu đựng đến bao giờ.
Còn nữa, hắn cũng muốn gặp kẻ thứ ba kia…
Sau khi ăn sáng xong, Lâm Di Vụ lại đến công ty cùng Tống Hung.
Trong khi Tống Hung gặp gỡ đối tác trong phòng họp, lần này Lâm Di Vụ nhân lúc Tống Hung không có trong văn phòng, lén lấy chìa khóa phòng từ ngăn kéo ra, sau đó bắt taxi thẳng đến khách sạn Phong Lâm.
Nếu vẫn còn giữ chìa khóa phòng thì khả năng cao là vẫn chưa trả phòng, Lâm Di Vụ đội mũ và đeo khẩu trang, bịt kín toàn thân, quẹt thẻ vào thang máy rồi đi thẳng lên tầng 18.
Phòng 1803 được dọn dẹp rất sạch sẽ, trông như chưa từng có ai ở đó, ngay cả một cọng tóc Lâm Di Vụ cũng không tìm thấy.
Lâm Di Vụ dùng điện thoại trong phòng khách sạn gọi thẳng cho lễ tân, giả vờ mình là khách ở phòng 1803.
Cô lễ tân nhấc máy: "Chào quý khách phòng 1803, đây là lễ tân khách sạn Phong Lâm, xin hỏi mình cần gì ạ?"
Lâm Di Vụ ho hai tiếng trước, giả vờ bị cảm, giọng nói rất khàn: "Xin chào, tôi muốn hỏi xem có cần gia hạn thời gian lưu trú không?"
"Chờ một chút, để em kiểm tra ạ." Lễ tân kiểm tra xong thì nhanh chóng trả lời lại: "Anh Tống đúng không ạ? Em kiểm tra ở quầy lễ tân thì anh đã gia hạn hai lần rồi, vẫn có thể ở thêm hai tuần nữa, tạm thời không cần trả tiền tiếp ạ."
"Vâng, cảm ơn, xin lỗi nhé, tôi uống hơi nhiều nên quên mất."
"Không sao, anh còn cần thêm gì nữa không ạ?"
"Không cần đâu, cảm ơn." Lâm Di Vụ cúp máy ngay lập tức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!