Chương 35: Em đau sắp chết mất…

Tối hôm đó, việc điều trị thôi miên của La Văn thất bại, cho dù dùng phương pháp nào, Lâm Di Vụ cũng không thể tập trung được. Hai mắt hắn trống rỗng, chỉ nhìn vào khoảng không hoặc bức tường ngẩn người, ngón tay không ngừng cào lên mép ghế sofa.

La Văn liên tục quan sát Lâm Di Vụ nên nhanh chóng tìm ra lý do.

Muốn thôi miên Lâm Di Vụ thành công thì hắn cần phải ở trong trạng thái hoàn toàn thả lỏng, Tống Hung phải ở bên cạnh hắn, hoa trong lọ phải nở vừa đủ đẹp, hương xông vấn vít, đôi khi ngón tay hắn còn gõ nhịp theo giai điệu của bản nhạc.

Điều quan trọng nhất là phải có sự tin tưởng tuyệt đối vào môi trường xung quanh và những người xung quanh.

La Văn từng nói đùa với Tống Hung rằng ngay cả khi bên ngoài đang là tận thế, có zombie tấn công, chỉ cần Tống Hung ở bên cạnh Lâm Di Vụ thì hắn vẫn có thể hoàn toàn thả lrong.

Đó là sự tin tưởng tách rời hoàn toàn khỏi bản ngã, trong mắt Lâm Di Vụ, hắn và Tống Hung tự tạo nên thế giới của riêng họ.

Nhưng hiện tại, Lâm Di Vụ cảm thấy bất an cả trong lẫn ngoài, hắn đang kháng cự, thậm chí còn hơi lo lắng và cáu kỉnh.

"Em buồn ngủ rồi, về phòng nghỉ ngơi trước đây."

Lâm Di Vụ đứng dậy, kéo chặt áo trên người, cúi đầu vùi cằm và nửa khuôn mặt vào bên trong cổ áo.

Hắn cảm thấy năm giác quan của mình chắc hẳn đã có vấn đề, rõ ràng máy sưởi trong nhà rất ấm nhưng vẫn cảm thấy rất lạnh, như thể vừa rơi vào hầm băng, cái lạnh ấy như những mũi khoan xuyên thủng da, đâm vào xương, gây đau đớn khôn nguôi.

Tống Hung đuổi theo hắn ra ngoài, Lâm Di Vụ vừa về đến phòng đã khóa trái cửa phòng ngủ chính, sau đó lại lấy một chiếc chăn lông vũ từ trong tủ ra, đắp chồng lên chiếc chăn có sẵn.

Hắn nằm xuống giường, đắp hai lớp chăn và co người vào bên trong.

Trời lạnh quá, bây giờ hắn chỉ muốn được ngủ một giấc thật ngon ở nơi ấm áp.

Hắn hy vọng mình sẽ nhanh chóng ngủ thiếp đi, trong tiềm thức, hắn hy vọng tất cả chỉ là một giấc mơ, chỉ cần hắn tỉnh dậy lần nữa, mọi chuyện sẽ trở lại đúng quỹ đạo của nó.

Mới hồi sáng Lâm Di Vụ còn nói tối nay ngủ cùng nhau, đến tối thì có nói thế nào cũng không cho Tống Hung vào phòng.

Cho dù Tống Hung có gõ cửa thế nào, Lâm Di Vụ vẫn vùi đầu trong chăn không nói một lời.

Tống Hung lục tung khắp nhà nhưng mãi không tìm thấy chìa khóa dự phòng, trước Tết lúc Lâm Di Vụ không muốn đi bệnh viện cũng không cho anh vào vì lý do tương tự.

Anh nhớ rõ ràng là…

Không đúng, lần trước anh định dùng chìa khóa dự phòng để mở cửa, sau đó Lâm Di Vụ lại chủ động mở cho anh. Anh bỏ chìa khóa vào túi quần rồi lại không thấy đâu nữa, sau lần đó cũng không nghĩ đến việc tìm lại.

Tống Hung áp mặt vào cửa, cong ngón tay lại gõ nhẹ: "Di Vụ, em lại hờn dỗi gì anh nữa vậy?"

Qua cánh cửa và hai lớp chăn, Lâm Di Vụ cũng nghe thấy tiếng anh nói. Hắn không nói gì, không phải vì không muốn mà dường như hắn đã không còn sức lực để nói, toàn thân như vũng nước đang thấm vào chăn, không thể nào ngồi dậy được.

Tống Hung không nghe thấy tiếng trả lời nên lại gõ cửa: "Lời sáng nay em vừa nói, bây giờ đã quên rồi à?"

Tống Hung áp sát lên cửa lắng nghe một lúc, lấy điện thoại ra kiểm tra camera, Lâm Di Vụ nằm im lặng, vẫn không nhúc nhích.

"Được rồi, anh không giục em nữa, nếu em muốn ngủ một mình, vậy anh sẽ sang phòng bên cạnh, thuốc…" Tống Hung suýt thì lỡ lời, nếu như biết đó là thuốc, Lâm Di Vụ có thể sẽ như trước đây, giả vờ uống trước mặt anh rồi lén nhổ vào bồn cầu dội đi.

Tống Hung lập tức sửa lời: "Vitamin ở đầu giường, em đừng quên uống nhé."

Trong phòng không có hồi âm, ngoài sự im lặng ra thì cũng chỉ có sự im lặng.

"Bé yêu ơi." Tống Hung hơi nâng cao giọng lên: "Nếu tối nay có chuyện gì thì gọi anh nhé, anh ở ngay bên cạnh, nghe thấy liền."

Trong camera, chỉ cần trong phòng có một ít âm thanh là anh có thể nghe thấy ngay.

Tống Hung xuống lầu tìm La Văn, La Văn phân tích với anh: "Hiện tại cậu Lâm không tin tưởng chúng ta."

"Chúng ta?" Tống Hung tưởng là mình nghe nhầm, chỉ tay vào mình: "Ý anh là… anh và tôi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!