Ngày đăng ký kết hôn là một ngày nắng đẹp, hai người vừa rời khỏi Cục Dân chính, Lâm Di Vụ đã cầm giấy đăng ký kết hôn đăng lên Khoảnh khắc WeChat, sau đó gọi điện cho từng bạn bè để báo tin mình đã kết hôn.
Một đàn chim bay qua trên đầu, Lâm Di Vụ chỉ mong sao có thể rải cả kẹo cưới lên trời.
Khi bắt gặp một con chó vàng to trên đường, Lâm Di Vụ lại lôi giấy đăng ký kết hôn ra, vẫy vẫy với con chó.
"Hi, tao kết hôn rồi, tao kết hôn với Tống Hung đó."
Con chó phớt lờ cậu, Lâm Di Vụ không vui: "Mày không chúc mừng tao một câu à?"
Con chó vẫn không nói gì, Lâm Di Vụ lấy nửa ổ bánh mì còn thừa lúc ăn sáng trong túi ra, ngồi xổm bên vệ đường, dụ con chó vàng: "Mày lại đây, chúc mừng tao một câu thì tao cho mày ăn bánh mì."
Con chó vàng nhìn thấy thức ăn liền vui vẻ chạy đến, Lâm Di Vụ đút bánh mì cho nó, con chó vàng chỉ ăn hai miếng là hết.
"Được rồi, ăn đồ của tao xong, đến lúc chúc mừng tao rồi đó."
Con chó vàng lớn vẫy đuôi thật mạnh, dụi đầu vào Lâm Di Vụ và Tống Hung, ngẩng đầu lên sủa "Gâu, gâu gâu, gâu gâu gâu."
Lâm Di Vụ đứng bên vệ đường, nghiêng đầu mỉm cười với Tống Hung: "Nghe thấy không? Nó đang nói chúc mừng đó."
Ánh nắng xuân không quá gay gắt, mạ lên xương lông mày và sống mũi của Lâm Di Vụ một đường viền vàng chói mắt và kiên định. Hàng mi dài tạo ra một bóng mờ nhỏ trên mí mắt dưới, nhưng không thể che giấu được ánh sáng được ánh mặt trời nhen nhóm trong mắt cậu.
Phòng tân hôn là ở căn hộ hai phòng ngủ mà hai người họ mới mua, được Lâm Di Vụ trang trí vô cùng tỉ mỉ, hai chữ "Hỷ" đỏ được Lâm Di Vụ cắt thủ công từ giấy đỏ sau khi học trên mạng, ngay cả thang máy và lối vào khu chung cư cũng được dán những chữ "Hỷ".
Kẹo cưới phân phát khắp khu chung cư, đến tay mọi người bất kể quen biết.
Ai mà chẳng muốn hưởng ké niềm vui, lời chúc mừng đương nhiên cũng không thiếu.
Người mấy ngày trước còn làm ầm lên không muốn kết hôn, bây giờ lại chỉ mong sao có thể báo cho cả thế giới biết.
Đêm đó, hai chú rể nằm trên tấm chăn cưới, Lâm Di Vụ đợi mãi mà không thấy Tống Hung có động tĩnh gì, gác chân lên người anh, cố ý v* v*n anh.
"Anh Tống, không động phòng hả?"
Tống Hung nắm lấy mắt cá chân Lâm Di Vụ, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên các khớp xương nhô ra bên ngoài cổ chân cậu: "Em dạy anh đi."
Lâm Di Vụ: "…Giả vờ làm gì, có phải bọn mình chưa từng làm bao giờ đâu."
Lần đầu tiên của hai người là sau một trận mưa như trút nước.
Khi đó người nhà họ Lâm vẫn đang tìm kiếm bọn họ khắp nơi, trên núi mưa xối xả, hai người phải trốn trong nhà gỗ suốt mấy ngày.
Ngay khi mưa vừa ngớt, Tần Siêu đã đội mưa lên núi, mang theo rất nhiều đồ tiếp tế cho họ.
Vào giây phút nhìn Tần Siêu nhấc miếng vải chống thấm lên, lấy thức ăn, nước uống, quần áo và đồ dùng bên trong ra, Lâm Di Vụ suýt nữa thì bật khóc.
Đồ ăn và nước uống đã sắp hết, mấy ngày đó Lâm Di Vụ chỉ mặc quần áo của Tống Hung, thường xuyên ăn quả dại và nấm dại trên núi, hai người sống chẳng khác nào người rừng.
"Anh Siêu." Lâm Di Vụ rưng rưng nước mắt: "Anh là cha mẹ thứ hai của bọn em."
Tống Hung: "…"
Lúc đó, Tần Siêu vẫn chưa biết về mối quan hệ của Tống Hung và Lâm Di Vụ, chỉ coi họ là bạn thân của nhau, còn trêu cậu: "Anh có thể làm cha cậu, nào nào nào, dập đầu lạy anh đi."
Tống Hung đá vào chân Tần Siêu: "Ông muốn làm cha ai? Em ấy là chị dâu ông đấy."
Tần Siêu và Lâm Di Vụ đều sững sờ, mặc dù Lâm Di Vụ đã đồng ý hẹn hò với Tống Hung nhưng khi nghe Tống Hung giới thiệu, tai cậu vẫn đỏ bừng.
Vai trò của cậu thay đổi vô cùng tốc độ và nhịp nhàng, nhanh chóng chấp nhận thân phận mới của mình, còn nói với Tần Siêu: "Rất tiếc vì đã làm anh thất vọng, nhưng bây giờ vai vế của em to hơn anh đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!