Chương 30: Tôi là chồng em ấy!

Lần đầu tiên Lâm Di Vụ đến thăm văn phòng mới, hắn đã kiểm tra từng ngóc ngách như một con sư tử đực đang tuần tra lãnh thổ, còn phải dùng tay tự sờ chỗ này, đụng chỗ kia, nào là cầm đồ lên xem và ngửi, đánh dấu và để lại mùi của mình.

Lâm Di Vụ không chỉ đánh dấu lãnh thổ mà hắn còn đang tìm kiếm tóc màu hồng, hoặc thứ gì đó khác.

Đừng đánh giá thấp Lâm Di Vụ, hắn đã xem rất nhiều phim điều tra tội phạm và phim giật gân, điều tra hiện trường thế nào hắn đều biết hết.

Bên dưới bàn làm việc không được bỏ qua, mọi ngóc ngách không được bỏ qua, góc chết khe hở lại càng không được bỏ qua.

Ngay cả thùng rác hắn cũng ngó qua hết một lượt, sợ bỏ sót thứ gì đó.

Tống Hung vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, thấy Lâm Di Vụ bắt đầu nhìn cả thùng rác, cuối cùng không nhịn được nữa: "Em muốn tìm gì? Có cần đưa em kính lúp luôn không?"

"Em cứ xem đấy." Lâm Di Vụ đứng cạnh thùng rác, liếc nhìn anh: "Em tò mò thôi, sao nào? Không cho em xem văn phòng anh à?"

"Em tò mò về rác trong thùng rác á?"

Trong thùng rác chỉ có vài tờ giấy vụn, có lẽ là tài liệu hoặc hồ sơ bị bỏ đi, ngoài giấy lộn ra thì không có gì khác.

Hai người đang trò chuyện về thùng rác thì trợ lý Ngô Giai Duyệt mang bữa sáng đến, đây cũng là lần đầu tiên cô gặp Lâm Di Vụ, nhưng thông tin của cô rất nhanh nhạy, đã xem bức ảnh hồi sáng rồi.

"Anh Lâm xem thử bữa sáng có hợp khẩu vị không ạ, hoặc muốn ăn thêm gì nữa thì có thể nói với tôi."

Lâm Di Vụ nhận lấy bữa sáng, toàn những món hắn thích, mỉm cười cảm ơn Ngô Giai Duyệt: "Cảm ơn cô, nhiêu đây là được rồi."

"Không có chi." Ngô Giai Duyệt cũng mỉm cười đáp lại: "Cần gì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào nhé."

Tống Hung nhận một cuộc gọi, gọi Ngô Giai Duyệt đang định rời đi lại: "Lát nữa cô dẫn anh Lâm đi tham quan công ty một vòng, lâu lắm rồi em ấy không đến đây, dẫn em ấy đi làm quen công ty một lát."

"Dạ sếp Tống."

Tống Hung có thể nhận ra Lâm Di Vụ chắc chắn không chỉ đơn giản là đến để xem văn phòng mới của anh thế nào, nhưng anh thật sự không hiểu rõ suy nghĩ của hắn, sau đó lại nghĩ, có lẽ là đến để kiểm tra chỗ làm, dù sao thì bọn họ cũng từng cãi nhau một lần vì trợ lý.

Lâm Di Vụ đang định nói không cần, nhưng nghĩ đến nước hoa và tóc hồng rồi vẫn đồng ý: "Được, lát nữa em đi tham quan một vòng."

Ngô Giai Duyệt dẫn Lâm Di Vụ đi tham quan từ tầng trên cùng xuống dưới, giới thiệu về công ty cho hắn rất nghiêm túc, vì vậy tốc độ rất chậm, hai người mới đi được hai tầng thì Tống Hung đã gọi điện bảo Lâm Di Vụ quay lại.

Tống Hung có một cuộc hẹn ăn trưa đột xuất với khách hàng, buổi chiều còn có một cuộc họp nên không thể ở với Lâm Di Vụ, anh muốn bảo tài xế đưa Lâm Di Vụ về nhà trước.

Lâm Di Vụ nói không muốn về mà cứ ngồi trên ghế văn phòng của Tống Hung xoay vòng vòng, hắn bảo Tống Hung cứ bận việc của mình đi, không cần lo cho hắn.

Tống Hung đưa cho hắn một chiếc chìa khóa dự phòng của văn phòng, dặn hắn nếu mệt thì vào phòng nghỉ ngủ một giấc, nếu đói thì cứ đến nhà hàng gần đây ăn cơm, hoặc là đến nhà ăn công ty ăn.

Nghe đến nhà ăn, mắt Lâm Di Vụ sáng lên, người của mỗi bộ phận trong công ty thật sự quá đông, nhưng nhà ăn lại là thời gian và địa điểm đông đúc nhất vào giờ ăn trưa, cũng tiện cho hắn quan sát.

Nhà ăn công ty họ nổi tiếng về chất lượng, cung cấp ba bữa ăn miễn phí một ngày, trái cây luôn có sẵn mỗi ngày, buổi sáng hay chiều đều có đồ ăn nhẹ, tiêu chuẩn đồ ăn cũng cao nên nhân viên hiếm khi ăn trưa bên ngoài.

Buổi trưa, Lâm Di Vụ cầm thẻ ăn của Tống Hung đi thẳng đến nhà ăn.

Hắn tìm một chỗ ở giữa có tầm nhìn rộng nhất, chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy mọi người đến và đi từ mọi hướng.

Có khá nhiều người nhuộm tóc, cũng có khá nhiều người nước ngoài nhưng hắn chỉ thấy một người tóc hồng, lại còn là một cô gái. Mái tóc của cô gái vô cùng dài, gần chạm đến eo, không khớp với sợi tóc dính vào áo len của Tống Hung nên bị loại.

Hắn vẫn luôn quan sát cho đến gần hết giờ ăn trưa mà vẫn không tìm thấy, đến khi thật sự quá đói mới cầm thẻ ăn cơm đi lấy đồ ăn.

Lâm Di Vụ chỉ dùng được một tay nên khi bưng khay phải dùng rất nhiều sức, có một người đàn ông chủ động bước lên trước giúp đỡ: "Tay cậu hơi bất tiện, để tôi cầm giúp cậu."

"Không sao, tôi tự bưng được."

"Không sao đâu, cậu dùng một tay bất tiện, để tôi giúp cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!