Chương 29: Làm gì dâm bằng chỗ này của em…

Lâm Di Vụ tỉnh dậy, nhận ra cổ tay trái của mình đang bị trói bằng cà vạt, hắn tưởng là mình đang mơ, quay sang thì lại thấy Tống Hung đang nhìn mình chằm chằm.

Ánh mắt Tống Hung vừa vô định vừa xa xăm, như thể đang nhìn vào một điều gì đó không chắc chắn ở rất xa.

"Sao anh lại trói em?" Sự chú ý của Lâm Di Vụ đều đặt vào cổ tay bị trói, không nhận ra sự bất lực trong mắt Tống Hung.

"Di Vụ?" Tống Hung gọi tên hắn, anh đang xác nhận lại.

"Mới sáng sớm mà anh lên cơn động kinh gì vậy? Thả em ra ngay." Cảm xúc của Lâm Di Vụ dâng trào, ánh mắt, giọng điệu và cử chỉ đều là sự thân mật của những người yêu nhau, cùng với tính khí nóng nảy của hắn cũng giống như thường ngày.

Tống Hung xác nhận đây là Lâm Di Vụ, nhanh chóng cởi cà vạt khỏi cổ tay hắn.

Lâm Di Vụ xoay cổ tay, giơ cao tay lên cho Tống Hung xem vết hằn trên cổ tay mình.

"Lúc mộng du em tát anh hả? Mà anh lại trói em thế?"

"Cho dù em có tát anh, anh cũng đâu thể trói em như vậy được."

"Cổ tay em đau muốn chết luôn, anh nhìn này, đỏ ửng hết cả, để lại vết hằn luôn này, sắp bị rách da luôn rồi, lỡ chảy máu thì phải làm sao? Lỡ để lại sẹo thì phải làm sao?"

Lâm Di Vụ là người biết gào mồm lên nhất, lại còn gào rất to, thật ra anh không thắt chặt cà vạt lắm, vết đỏ đó là do tối qua Tống Hung tức giận trói A Lạp lại.

Tống Hung trong lòng biết rõ, lúc ngủ cũng trói y lại, chỉ để ngăn A Lạp chạm vào người Lâm Di Vụ mà thôi.

Bây giờ thấy Lâm Di Vụ đã quay trở lại, Tống Hung vỗ mấy phát thật mạnh vào mông hắn, cuối cùng cũng giải tỏa được phần nào cơn giận dồn nén cả buổi tối.

"Anh đã trói em rồi, giờ lại còn đánh em, em đã làm gì mà để anh phải đánh em như thế?" Lâm Di Vụ giơ chân lên đạp Tống Hung mấy phát, vẫn gặng hỏi: "Anh vẫn chưa trả lời em nữa, mắc gì lại trói em? Có phải không muốn em mộng du rồi chạy lung tung không?"

Nhưng rồi Lâm Di Vụ lại nghĩ, chắc là không đâu, bởi vì Tống Hung sẽ không dùng cách thức đơn giản và cục súc như thế.

"Chẳng lẽ nhân lúc em ngủ, anh chơi em rồi à?"

Lâm Di Vụ lại cẩn thận cảm nhận lại, cơ thể không có gì bất thường, phía sau cũng không đau không nhức, chắc là không có đâu.

Lâm Di Vụ không nói thì thôi, hắn vừa nhắc đến lại khiến Tống Hung muốn làm thật.

Hơn nữa cơn thèm muốn lại đến vô cùng hung hãn, anh muốn kìm nén cũng không kìm nén được, thậm chí còn mặc kệ lời dặn dò của bác sĩ rằng Lâm Di Vụ vẫn chưa được vận động mạnh.

Tống Hung nhanh chóng l*t s*ch đồ ngủ của mình và Lâm Di Vụ, sau đó giữa tiếng kêu la của Lâm Di Vụ "Tống Hung, anh điên rồi, ui da anh nhẹ thôi, phiền chết đi được", lập tức xỏ xuyên hắn, không cho Lâm Di Vụ thời gian phản ứng hay chuẩn bị tâm lý gì cả.

Một nửa linh hồn của Lâm Di Vụ vẫn còn đang ở trong mơ, nửa phần hồn còn lại cũng lắc lư chao đảo rồi chứ thế bị Tống Hung thúc đến vỡ tan.

Sau đó, ngay cả một câu hoàn chỉnh hắn cũng không nói ra được, vừa mở miệng đã bị Tống Hung dùng đầu lưỡi chặn lại.

Tống Hung thì thầm vào tai Lâm Di Vụ: "Anh tịch thu mấy món đồ chơi kia rồi, sau này không cho dùng nữa."

Lâm Di Vụ không há được miệng, đành phải chửi thầm trong lòng: "Tên khốn kiếp, lấy quyền gì mà tịch thu đồ chơi của mình chứ?"

Nếu Tống Hung không có nhà thì hắn phải làm sao đây?

Về phương diện này, Lâm Di Vụ không hề kìm nén bản thân.

Hai năm qua, Tống Hung thường xuyên vắng nhà, phần lớn thời gian Lâm Di Vụ chỉ có thể tự giải quyết, vậy nên hắn đã mua cả tá đồ chơi.

Nhưng đồ chơi thì cũng chỉ là đồ chơi, qua một thời gian dài, Lâm Di Vụ lại cảm thấy khi dùng chẳng hứng lên nổi, lần nào cũng xài qua loa cho xong, sau này tần suất dùng đồ chơi cũng ít hơn.

Khi thật sự rất muốn nhưng lại không muốn dùng đồ chơi, hắn sẽ gọi video cho Tống Hung.

Tống Hung ở đầu dây bên kia rất lắm yêu cầu, không cho Lâm Di Vụ tắt đèn, nhất quyết phải nhìn thấy mặt hắn trong ánh sáng mới được. Lúc thì ra lệnh cho hắn, bảo hắn điều chỉnh góc camera lên xuống, phải đá chăn ra, nếu không sẽ che khuất tầm nhìn, cản trở công chuyện, phải kê gối nâng cao eo lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!