Chương 28: Đồ bỏ đi

Lâm Di Vụ nhặt hai sợi lông màu hồng không biết là gì ra, rồi lại ném chiếc áo len trở lại máy giặt, trong miệng còn lẩm bẩm khó hiểu.

"Anh ấy đi đâu đây, trên người dính toàn mấy thứ linh ta linh tinh."

Quần áo còn chưa giặt xong mà đồn cảnh sát đã gọi đến. Tôn Thành đã tự thú, đồn cảnh sát bảo bọn họ đưa Tiểu Quang đến thêm lần nữa để lấy lời khai chi tiết hơn.

Lâm Di Vụ bảo vệ sĩ đưa mình đến trường, sau đó hắn và lão Tùng cùng đưa Tiểu Quang đến đồn cảnh sát.

Hôm qua Lâm Di Vụ chỉ nghe Tống Hung nhắc đến việc Tôn Thành tự thú, lúc này ở đồn cảnh sát mới nghe được nhiều thông tin hơn.

Tôn Thành bị người ta đánh cho tàn phế, ông ta bò đến đồn cảnh sát, khi ấy đ*ng q**n toàn là máu, chỉ còn lại một hơi tàn, bây giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện.

Khi cảnh sát hỏi Tôn Thành đã xảy ra chuyện gì, ông ta khăng khăng nói rằng mình bị vấp ngã, còn thú nhận nhiều việc khác, ngay cả chuyện mấy năm qua mình đã ăn cắp bao nhiêu bình ắc quy cũng nói, chỉ xin cầu cảnh sát tuyên án cho mình thêm vài năm.

Lúc mới đầu, Lâm Di Vụ còn lo Tôn Thành ở bệnh viện sẽ bỏ trốn, nhưng người phụ trách vụ án nói rằng có hai đồng nghiệp đang theo dõi ở bệnh viện, ông ta không chạy được đâu.

Lâm Di Vụ nghe mà thấy rất hả giận, nghĩ bụng đây đúng là quả báo, đúng là ông trời có mắt!

Đến khi trời nhá nhem tối, Lâm Di Vụ mới từ trường về nhà, xe của Tống Hung tình cờ đi ngay sau xe hắn, hai người lần lượt lái vào cửa nhà.

Lâm Di Vụ nhìn thấy Tống Hung ở phía sau mình trong gương chiếu hậu, hắn xuống xe trước, đi đến bên cạnh xe của Tống Hung đợi anh, Tống Hung vừa xuống xe, Lâm Di Vụ đã nhào vào lòng anh và ôm chặt lấy eo anh.

"Em cứ tưởng ngày đầu đi làm phải muộn lắm anh mới về chứ."

"Chỉ họp vài cuộc họp thôi, hôm nay em đến đồn cảnh sát hả?" Tống Hung đã nghe lão Tùng kể rồi.

"Ừm, lại đưa Tiểu Quang đến đồn cảnh sát lấy lời khai chi tiết lần nữa."

Khi hai người vẫn đang quấn lấy nhau, cửa bên ghế phụ của xe Tống Hung đột nhiên mở ra, một người đàn ông trung niên bước xuống.

Đầu Lâm Di Vụ vẫn còn nép vào trong áo khoác của Tống Hung, hắn không ngờ Tống Hung lại dẫn người khác về nhà, ngơ ngác nhìn người đàn ông lạ mặt rồi lại ngẩng đầu nhìn Tống Hung.

"Đây là bạn anh, La Văn." Tống Hung ôm Lâm Di Vụ, chủ động giới thiệu cho hắn: "Vừa mới từ nước ngoài về, vẫn chưa quen môi trường trong nước lắm, mấy ngày tới sẽ ở lại nhà mình trước đã."

Sau đó anh lại giới thiệu cho La Văn: "La Văn, đây là bạn đời tôi, Lâm Di Vụ."

Lâm Di Vụ quan sát người đàn ông vài lần, nhận ra La Văn có vẻ là con lai, đường nét gương mặt mang rõ những đặc trưng của người phương Tây.

La Văn chủ động đưa tay ra, Lâm Di Vụ buông Tống Hung ra và bắt tay với y.

"Chào anh La Văn, chào mừng chào mừng."

"Chào cậu Lâm, sau này có lẽ phải quấy rầy cậu một thời gian rồi." Tiếng Trung của La Văn rất tốt, tiếng phổ thông cực kỳ chuẩn, y lại lấy một món quà gặp mặt từ trong xe đưa cho Lâm Di Vụ.

Lâm Di Vụ nhận quà, cảm ơn, trời bên ngoài lạnh, hắn nhanh chóng bảo người kia vào trong nhà: "Bên ngoài gió to lắm, chúng ta vào nhà rồi nói."

Lâm Di Vụ chậm lại nửa bước, tụt lại phía sau dùng cánh tay huých nhẹ vào xương sườn của Tống Hung, nhỏ giọng phàn nàn: "Anh có bạn đến sao không nói sớm? Em chưa chuẩn bị gì cả, cơm cũng chưa nấu, may mà nhà cửa không bừa bộn, nếu không thì không dám tiếp người ta luôn đó."

"Không sao, La Văn là bạn mà, tối nay mình không ăn ở nhà, anh đặt phòng riêng ở Đỉnh Phúc rồi."

Nhà hàng Đỉnh Phúc, vẫn là phòng riêng vào hôm Tết ông Công ông Táo.

Ông chủ Trần mang rượu đã cất ở quầy lễ tân lần trước lên, Tống Hung uống rượu với La Văn, Lâm Di Vụ thì uống nước ép với vệ sĩ.

La Văn rất giỏi ăn nói, lúc đầu Lâm Di Vụ còn hơi dè dặt nhưng không lâu sau đã nhanh chóng thả lỏng, trò chuyện với La Văn như một người bạn.

Trên bàn ăn, Lâm Di Vụ hỏi Tống Hung và La Văn quen nhau như thế nào, Tống Hung nói rằng mấy năm trước anh đi công tác nước ngoài, bọn họ quen nhau ở một buổi tụ tập, vẫn luôn giữ liên lạc từ đó đến nay.

La Văn nói mẹ mình là người Trung Quốc, chỉ có điều gia đình đã di cư từ đời trước, hồi nhỏ khi còn chưa nhớ được chuyện gì, y từng về nước một lần, nhưng lần này về nước là do ngẫu hứng, không quen thuộc với nơi này, bạn bè cũng không nhiều nên mới tìm đến Tống Hung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!