Chương 26: Dưới một người

"Tối qua anh không tắm à?" Lâm Di Vụ nhăn mũi hỏi.

"Lúc về đến nơi muộn quá rồi nên quên mất, có mùi gì hả?" Tống Hung giơ cánh tay lên ngửi: "Mùi khói hơi nồng, anh đi tắm vậy."

Tống Hung đi tắm, trên người toàn là mùi sữa tắm trong nhà.

Lâm Di Vụ lại đu lên người Tống Hung, ngửi từ đầu đến chân, kéo những ngón tay ướt át của anh lại gần môi mình nói chuyện.

"Lên giường đi, ngủ với em thêm giấc nữa." Đầu Lâm Di Vụ vẫn gục bên mép giường, ngáp dài: "Buồn ngủ quá, sao mình lại buồn ngủ thế nhỉ."

Tống Hung lau khô tóc rồi lên giường, ôm Lâm Di Vụ ngủ thêm một giấc nữa.

Lúc tỉnh dậy đã là giữa trưa, Tống Hung dậy trước, anh bảo Lâm Di Vụ nằm thêm một lát nữa để anh xuống lầu nấu ăn trước, khi nào nấu xong sẽ lên đánh thức hắn.

Lâm Di Vụ không cần Tống Hung gọi, Tống Hung không ở đây thì hắn cũng không nằm được nữa, lúc xuống lầu hắn thấy cửa phòng sát vách đang mở, chăn trên giường bị rơi xuống cuối giường. Hắn gãi đầu, nhớ rằng lần trước dọn dẹp phòng ngủ phụ, rõ ràng mình đã gấp chăn lại rồi, chẳng lẽ tối qua Tống Hung ngủ trong phòng ngủ phụ sao?

Lâm Di Vụ muốn hỏi Tống Hung, nhưng khi nghe Tống Hung hỏi hắn có muốn ăn canh gà không, hắn nói có, sự gián đoạn này đã làm Lâm Di Vụ quên mất chuyện đó.

Lâm Di Vụ đã đói bụng nên ăn liền hai bát cơm, Tống Hung không thèm ăn lắm, phần lớn thời gian đều chỉ nhìn Lâm Di Vụ ăn.

Thấy Tống Hung không động đũa, Lâm Di Vụ đá đá chân anh dưới gầm bàn: "Sao anh không ăn? Không đói à?"

Tống Hung nói: "Lúc nãy nấu xong anh đã ăn một ít rồi."

Lâm Di Vụ tưởng là anh ăn thật, lại dùng chân huých anh, bắt đầu hỏi những câu khác: "Tối qua bọn mình về từ bao giờ vậy? Có phải em bị mộng du không? Vậy nên anh mới đưa em về hả?"

"Ừm." Tống Hung gật đầu, nói dối: "Em lại mộng du nên anh đưa em về trong đêm luôn."

Mặc dù Lâm Di Vụ không hề hay biết về sự tồn tại của một tình địch như A Lạp, Tống Hung cũng không bao giờ muốn Lâm Di Vụ biết.

Lâm Di Vụ tin chắc mình lại bị mộng du, thấy Tống Hung có vẻ không muốn nói tiếp thì lại dịch ghế lại gần anh hơn, chân hai người kề sát nhau dưới gầm bàn, Lâm Di Vụ vừa van nài vừa làm nũng.

"Về sau em sẽ cố gắng kiềm chế bản thân, không mộng du nữa, đừng đưa em đến bệnh viện, được không anh? Em đảm bảo sẽ uống thuốc bác sĩ Diệp kê."

Tống Hung gắp thức ăn cho hắn: "Ăn cơm trước đã, bây giờ nếu em không muốn đi thì bọn mình không đi nữa."

Vừa nghe nói không cần đi bệnh viện, Lâm Di Vụ mừng rơn, suy nghĩ của hắn nhanh chóng nhảy vọt sang chủ đề khác.

"Đúng rồi, Lục Trác có tìm anh không? Anh ta muốn cửa hàng ngay chỗ siêu thị chú Trương, nhưng em không cho."

"Cửa hàng đầu tiên là của chú Trương, sẽ không cho cậu ta đâu."

Lâm Di Vụ lại nói: "Em không thích loại người như Lục Trác."

Tống Hung cũng đáp lời: "Anh cũng không thích."

"Nhưng dù sao hai anh cũng lớn lên cùng nhau mà."

"Hồi nhỏ là hồi nhỏ, hiện tại là hiện tại, Tần Siêu sẽ lo liệu, không cần anh nhúng tay đâu."

Sau khi ăn xong, hai người đến quầy giao dịch để thay SIM và mua điện thoại mới.

Kim Bảo Nhi đã về, gọi điện cho Lâm Di Vụ, hẹn hắn cùng đi ăn tối, Lâm Di Vụ hẹn cậu ta tại nhà hàng mà cả hai đều thích.

Tống Hung ở bên cạnh nói: "Ngày mai anh đi cùng em."

Anh vừa nói xong câu "Đi cùng em" liền nhận được cuộc gọi từ thám tử tư đang theo dõi Tôn Thành. Tống Hung vào phòng làm việc để gọi điện thoại với thám tử tư, sau khi ra ngoài thì lại đổi ý.

"Ngày mai anh không đi cùng em nữa, tay em không cử động được, anh tìm tài xế lái xe cho em, có việc gì cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!