Lâm Di Vụ và Tống Hung đã kết hôn từng ấy năm, ngay cả trong những lần ly hôn vẫn luôn nói với bên ngoài rằng mình đã kết hôn, nhưng cho dù anh đã kết hôn, những năm qua vẫn chưa bao giờ thiếu người theo đuổi cả nam lẫn nữ, cả già lẫn trẻ, cả nổi tiếng hay vô danh, những lời mời qua tin nhắn, thư tình hay hoa tươi là chuyện bình thường như cơm bữa.
Cuối cùng thì không một ngoại lệ, tất cả những người theo đuổi muốn đập chậu cướp hoa đều sẽ bị Tống Hung xua đuổi bằng nhiều cách khác nhau.
Vài năm trước khi trường học mới thành lập, Lâm Di Vụ là hiệu trưởng nên thường xuyên tham dự các buổi huấn luyện và cuộc họp khác nhau, trong thời gian này có quen được một giảng viên đào tạo, ngay ngày thứ hai quen Lâm Di Vụ đã bắt đầu điên cuồng theo đuổi.
Sau khi Lâm Di Vụ từ chối thẳng thừng, người đàn ông này cũng không biết lấy đâu ra tự tin, cho rằng Lâm Di Vụ đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với mình, tiếp tục oanh tạc tin nhắn quấy rối. Lâm Di Vụ chặn anh ta, anh ta còn lấy được địa chỉ của Lâm Di Vụ thông qua kênh đặc biệt, có lần uống say còn chạy thẳng đến cửa nhà chặn đường hắn.
Hôm đó Tống Hung đi công tác về, thấy Lâm Di Vụ đang chen lấn xô đẩy với một người đàn ông trước nhà, Tống Hung đã đánh người kia không hề nhẹ. Anh thấy người đó đã uống say, cuối cùng lái xe bỏ chạy, Tống Hung gọi một cuộc gọi tố cáo, đêm đó người kia đã bị bắt vì tội lái xe khi say rượu.
Sau khi được thả, người kia mất việc, nhà tan cửa nát, lại còn thường xuyên bị người ta vô cớ đuổi đánh, phải trốn đông trốn tây, sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, cuối cùng đành rời khỏi thành phố này.
Sau sự việc đó, Tống Hung đã chuyển nhà đi với Lâm Di Vụ, địa chỉ ở hiện tại ngoài những người thân cận ra thì chưa từng nói với ai.
Điều khiến Tống Hung hoàn toàn không ngờ được là, có một ngày tình địch của anh lại là bản thân "Lâm Di Vụ".
Khuôn mặt của người yêu nhưng lại là linh hồn xa lạ, lên án anh thật sự vô dụng, còn nói rằng lần này sẽ không bao giờ buông tay nữa.
Nhưng khi nhìn thấy "tình địch" mang khuôn mặt của Lâm Di Vụ, Tống Hung lại chẳng làm được gì cả. Anh không thể đánh, chửi, thậm chí là cãi nhau như cách mình đối xử với những người theo đuổi khác.
Ngọn lửa bất lực ấy chỉ có thể bùng cháy trong tim.
Trên đường, A Lạp lại bắt đầu tính sổ với anh: "Lần trước rõ ràng anh đã hứa với tôi ba điều kiện, nói lời không giữ lời nên đáng bị phạt, hình phạt là sau này mỗi tối anh sẽ không được gặp Di Vụ nữa. Từ giờ trở đi, hy vọng chúng ta có thể chung sống hòa thuận vào ban đêm, ít nhất là hoà thuận đến khi hai người ly hôn."
Tống Hung hỏi dò: "Cậu đã có thể hoàn toàn kiểm soát ý thức và cơ thể của Di Vụ rồi à?"
"Bây giờ thì được." A Lạp mỉm cười: "Nhưng tôi sợ làm Di Vụ sợ, tôi phải cho cậu ấy một thời gian thích nghi dần dần, ban ngày cậu ấy chỉ cần tận hưởng cuộc sống của mình thôi."
"Tôi biết cậu muốn bảo vệ Di Vụ, tôi cũng thay mặt Di Vụ cảm ơn cậu, cảm ơn sự bảo vệ của cậu trước đây." Tống Hung cố gắng ổn định cảm xúc của bản thân, nhìn về phía con đường trước mặt, cẩn thận lựa lời: "Chuyện lần trước xảy ra chỉ là tai nạn, sau này tôi sẽ không để em ấy bị tổn thương thêm lần nữa, tôi nghĩ rằng, cậu có thể… yên tâm."
"Anh không thay thế được đâu." A Lạp gắt lên: "Tôi là người bảo vệ mà Di Vụ tự mình tạo ra, trước kia cậu ấy chỉ luôn âm thầm cầu nguyện rằng có một người có thể bảo vệ mình thì tốt. Sau này tôi đã xuất hiện, tôi sống phụ thuộc vào cậu ấy, tồn tại để bảo vệ cậu ấy, tôi yêu cậu ấy, hơn bất cứ tình yêu nào khác trên đời này, anh không hiểu được đâu."
Tống Hung thật sự không thể hiểu được tình yêu này, "bạn đời" của anh, bây giờ lại đang cướp đi bạn đời của anh.
"Hai người không phải là mối quan hệ cộng sinh." Tống Hung cố gắng tìm ra một lỗ hổng về mặt lý thuyết, tranh luận với A Lạp: "Cậu tồn tại thì Di Vụ không thể tồn tại, chỉ khi cậu biến mất thì Di Vụ mới có thể hoàn toàn tồn tại."
"Ừm hứm." A Lạp khịt mũi, y không hề để tâm: "Về mặt lý thuyết thì đúng là vậy."
"Vậy nên là, hãy để Di Vụ sống một cuộc sống bình thường đi, tôi biết cậu đang giận vì lần này tôi không chăm sóc tốt cho em ấy, tôi đảm bảo sau này…"
"Anh có thể đảm bảo được điều gì?" Giọng A Lạp sắc bén, ánh mắt lạnh như băng như một con mèo xù lông, nhìn Tống Hung như nhìn một kẻ dư thừa: "Anh nghĩ Di Vụ chỉ bị tổn thương lần này thôi sao? Anh nghĩ rằng suốt 12 năm qua cậu ấy ở bên anh, thật sự đang sống một cuộc sống thoải mái tự tại à?"
Tống Hung lái xe không còn vững nữa, tấp xe vào lề đường cạnh quảng trường. Hai tay anh đặt lên vô lăng, dùng sức chà thật mạnh, lấy hộp thuốc lá và bật lửa từ ngăn đựng đồ ra rồi mở cửa bước xuống xe.
Con đường phủ đầy tuyết cứng, khi giẫm lên phát ra tiếng lạo xạo dưới chân, hai bên đường treo đầy những dãy đèn lồng đỏ, vẫn còn không khí ăn mừng của năm mới.
Cách đó không xa là một quảng trường điêu khắc băng nhỏ, những lâu đài băng được tạo hình sắc nét, trong suốt long lanh, bên trong được khảm đèn màu, khi những chùm đèn chuyển động sẽ phát ra ánh sáng như ảo ảnh.
Buổi tối có khá nhiều người, du khách di chuyển qua lại bên trong thế giới băng tuyết, không khí tràn ngập mùi lá thông và củi lửa, đây lẽ ra nên là một chuyến đi giải khuây của hai người.
Tống Hung dựa vào cửa xe châm thuốc, nhìn lên bầu trời đêm đậm màu bên ngoài chỗ sáng sủa và náo nhiệt kia.
A Lạp xuống khỏi ghế phụ, bước đến trước mặt Tống Hung, đỡ cánh tay bị gãy, hơi ngẩng đầu nhìn anh.
"Sao nào? Anh không dám nghe tiếp đúng không? Những gì Di Vụ không nói với anh, tôi sẽ nói cho anh biết."
Tống Hung quay mặt đi, tránh phả khói thuốc vào mặt A Lạp: "Cho dù anh muốn nói gì đi nữa, anh cũng không thể không thừa nhận chỉ khi Di Vụ bị bệnh thì anh mới xuất hiện, anh không phải là một người toàn vẹn, anh không thể ở bên Di Vụ mãi mãi, không phải sao?"
"Hoàn toàn ngược lại." A Lạp không bị lời nói của Tống Hung dẫn đi lệch hướng, thế giới quan và nhận thức của y vững chắc không lay chuyển được như tường đồng vách sắt: "Chỉ có tôi mới có thể ở bên cậu ấy mãi mãi, bảo vệ cậu ấy, bởi vì tôi ở ngay bên trong cơ thể cậu ấy, không phải sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!