Trời đã tối, Tống Hung và Tần Siêu vẫn chưa quay lại.
Trong căn phòng không bật đèn, chỉ có màn hình tivi phát ra ánh sáng xanh, đang chiếu một bộ phim gia đình mừng năm mới, thỉnh thoảng tiếng cười nói của mấy người đàn ông vang vọng khắp phòng.
Người đàn ông uể oải dựa vào đầu giường, y chỉ còn một tay có thể dùng được nên đang chậm rãi lột vỏ quýt bằng một tay. Thùng rác để ngay chân giường, vỏ quýt lột ra cứ chốc chốc lại bị ném đi, y ném không chuẩn nên khu vực xung quanh thùng rác phủ đầy vỏ quýt.
Y lột một múi quýt, tung lên cao rồi lại há miệng ra đón lấy, ngậm vào miệng rồi cắn mạnh xuống. Nước quýt chua ngọt bùng nổ trong khoang miệng, nước quả màu cam chảy ra khỏi khoé miệng, người đàn ông vẫn không quan tâm mà tuỳ ý dùng mu bàn tay quệt đi.
Ăn xong quýt, người đàn ông rút khăn giấy ra lau miệng và tay, cục giấy dùng để lau tay cũng ném không chuẩn, lại rơi ra ngoài thùng rác.
Y lười nhặt nên kéo ngăn kéo đầu giường, lấy ra một bao thuốc lá và một chiếc bật lửa từ bên trong.
Đây là thuốc lá do Tần Siêu để lại bên trong khi dọn dẹp phòng cho bọn họ, không phải loại thuốc lá mà y thích hút. Trời bên ngoài lạnh, y lại không muốn đi đâu nên hút tạm một điếu, nheo mắt rít hai hơi thật sâu.
Chẳng mấy chốc, mùi khói thuốc nhàn nhạt tràn ngập căn phòng, ánh sáng đỏ của đầu thuốc lá thi thoảng lại loé lên, khuôn mặt người đàn ông cũng lập loè khi sáng khi tối. Ánh sáng yếu ớt từ đầu thuốc lá không chiếu xuyên qua người y được mà còn phủ lên mắt y một lớp sương mù.
Trên tivi đã chiếu đến phân đoạn hài hước, người đàn ông ngậm điếu thuốc trong miệng rồi lại cười phá lên.
Lý Phi bước tới gõ cửa: "Di Vụ, cậu có trong phòng không?"
Người đàn ông liếc nhìn cửa, dụi tắt điếu thuốc rồi xuống giường. Y đứng ở cửa, cố nặn ra một nụ cười mỉm trông có vẻ rất chuẩn mực, sau đó mới xoay nắm đấm cửa, cười đáp: "Chị dâu ạ."
"Ôi." Lý Phi ngửi thấy mùi khói thuốc nồng nặc trong phòng: "Cậu hút bao nhiêu thuốc vậy?"
"Hơi bí bách nên hút vài điếu ạ."
Lý Phi nhớ là Lâm Di Vụ có hút thuốc nhưng không nghiện nặng lắm, từng ấy năm mà cô chỉ từng thấy hắn hút hai ba lần: "Đói bụng chưa? Ra ngoài ăn cơm đi, bếp khách sạn vừa làm xong mang qua đây đó."
"Dạ chị dâu, em thay đồ rồi xuống ngay đây."
Công việc ở khu nghỉ dưỡng rất nhiều, Lý Phi bận rộn suốt cả buổi chiều nên đã gửi hai đứa nhỏ về nhà ông bà ngoại.
Trên bàn ăn chỉ có hai người là Lý Phi và "Lâm Di Vụ", Lý Phi nhờ nhà bếp khách sạn chuẩn bị vài món bán chạy mang sang đây mà quên nhắc họ đừng gửi cá. Cô đang định dọn cá đi thì lại thấy Lâm Di Vụ dùng đũa gắp từng miếng cá lớn, còn dùng đầu lưỡi nhằn xương cá ra.
Lý Phi rất ngạc nhiên, bọn họ ai cũng biết Lâm Di Vụ không ăn cá, tối qua lúc nấu cơm Tần Siêu cũng nấu tất cả các món khác trừ cá ra.
Lý Phi cảm thấy Lâm Di Vụ hơi khác với bình thường, không chỉ ăn cá mà còn yên tĩnh hơn hẳn.
Cô nhìn chằm chằm vào mái tóc đầu gai của y rồi ngẫm nghĩ, cho rằng có lẽ là do kiểu tóc mới, bởi vì trước đây Lâm Di Vụ chưa cạo tóc ngắn như vậy bao giờ.
Cái đầu gai này khiến Lâm Di Vụ trông cũng gai góc hơn.
Còn về khẩu vị thì có lẽ sẽ thay đổi, ví dụ như hai đứa con nhà cô trước kia không thích ăn đậu phụ, nhưng mấy tháng nay lại không còn ghét bỏ nữa.
Lý Phi đang suy nghĩ thì điện thoại trong túi reo lên, là Tần Siêu gọi đến.
Lý Phi lập tức bật loa ngoài, đặt lên bàn vừa ăn vừa nói: "Sao vậy?"
Tần Siêu thở hổn hển nói: "Lục Trác cắt cổ tay tự tử rồi."
"Hả?" Giọng Lý Phi vang lên: "Sao anh ta lại tự tử?"
"Anh cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, anh vừa ra ngoài một lát rồi quay lại, lão Tống phát hiện ra Lục Trác tự tử trước rồi gọi xe cấp cứu, đến bây giờ anh mới biết. Bây giờ anh đang trên đường đến bệnh viện đây, đi xem thử tình hình thế nào."
Lý Phi đặt đũa xuống đứng dậy: "Em cũng đến đó một chuyến."
"Không cần em đi đâu, anh chỉ báo một tiếng với em thôi, tối nay hai đứa anh cũng không chắc khi nào về."
"Em vẫn phải đến đó đây." Mặc dù Lý Phi không thích Lục Trác lắm nhưng dù sao thì y vẫn là bạn nối khố của Tần Siêu, Tết đến Lục Trác còn đến nhà họ chúc Tết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!