Bữa cơm vừa ăn vừa trò chuyện kéo dài đến tận hơn 11 giờ đêm, cả Tống Hung lẫn Tần Siêu đều hơi ngà ngà say. Tần Siêu khoác vai Tống Hung, hai người nói xong về quá khứ thì lại nói đến tương lai, nói hết hôm qua rồi đến ngày mai, chủ yếu là Tần Siêu nói, Tống Hung đáp.
Lý Phi bế hai đứa nhỏ đã ngủ say vào phòng, cô cũng uống không ít, nhưng tửu lượng của cô khá tốt nên vẫn có thể nói chuyện khá tỉnh táo với Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ nhìn vẻ mặt hơi say của Tống Hung: "Tửu lượng của hai người họ đều không tốt, đều không bằng chị dâu."
"Không có đâu." Lý Phi cười: "Lão Tống cũng được đấy, khi uống say ngoại trừ mắt hơi đỏ ra thì nhìn mặt cũng chẳng thấy gì, anh Siêu là điển hình yếu còn ra gió, uống xong lại còn nói nhiều, chỉ thích tìm người khác để lải nhải thôi."
Cuối cùng, thấy thời gian đã muộn, Lý Phi gần như ép buộc lôi Tần Siêu vẫn đang ôm chặt vai Tống Hung không buông về phòng, bảo Tống Hung và Lâm Di Vụ mau mau về phòng đi ngủ.
Một người uống quá nhiều rượu, một người uống quá nhiều sữa, Tống Hung và Lâm Di Vụ choáng váng nằm trên giường nhưng giấc ngủ này vẫn rất ngon.
Hôm sau, hai người dậy từ rất sớm, đi mua đồ cúng và tiền giấy trước rồi chuẩn bị đi viếng mộ.
Thời tiết trên núi lạnh hơn, trước khi lên đường, Tống Hung tìm cho Lâm Di Vụ một chiếc áo khoác dài quân đội để mặc, sau đó đội mũ len cho hắn, Lâm Di Vụ gầy gò, bị Tống Hung ép buộc quấn lại như một con gấu.
Nghĩa trang nằm trên núi, không lái xe vào được nên hai người đành phải đi bộ, may mà cũng không quá xa khu nghỉ dưỡng, chỉ mất nửa tiếng đi bộ là tới nơi.
Dịp Tết người đi viếng mộ đông, nền tuyết đã bị giẫm thành một con đường.
Thời tiết hôm nay đẹp, gió cũng lặng, bầu trời trong xanh chỉ có mỗi ánh nắng trắng loá.
Ánh nắng chiếu xiên qua rừng cây bạch dương, làm tuyết trên mặt đất lấp lánh sắc màu, mang theo chút ấm áp. Lâm Di Vụ cảm thấy cơ thể nóng hổi, kéo chiếc khăn quàng cổ đang che mặt xuống cằm, hít một hơi thật sâu bầu không khí mát lạnh mùi tuyết bên trong khu rừng.
"Không khí trên núi vẫn là dễ chịu nhất, em không muốn đi nữa luôn." Lâm Di Vụ vừa nói chuyện, những vòng khói trắng liền phả ra khỏi miệng.
Tống Hung vẫn luôn ôm eo Lâm Di Vụ, sợ hắn bị ngã, đáp lại: "Vậy thì bọn mình ở lại chơi thêm vài ngày rồi hẵng về."
Đến nghĩa trang, hai người tìm thấy ba ngôi mộ liền kề, sau khi quét một xong thì quỳ xuống đất đốt tiền giấy và dập đầu.
Lâm Di Vụ đỡ cánh tay bị bó bột, không ngừng kể lể với bà nội, hắn lúc nào cũng chỉ báo tin tốt không báo tin xấu.
"Bà nội ơi, lại một năm nữa trôi qua rồi, chúng cháu đến thăm bà đây."
"Hôm nay thời tiết đẹp lắm, Tống Hung bắt cháu mặc nhiều lớp quá, bây giờ cháu còn thấy nóng cơ, vậy mà anh ấy cũng không cho cháu cởi."
"Đương nhiên là không được cởi." Tống Hung xen vào một câu: "Cởi ra nhỡ bị cảm thì sao?"
Lâm Di Vụ liếc xéo Tống Hung, lại tiếp tục nói với các ngôi mộ: "Ông nội, bà nội, bố ơi, mọi người cứ yên tâm, con và Tống Hung đều khỏe."
"Không khí trên núi rất trong lành, mỗi lần đến đây con đều cảm thấy thoải mái, tâm trạng cũng tốt hơn nữa."
……
Sau khi viếng mộ xong, Tống Hung dẫn Lâm Di Vụ đi dạo quanh một vòng mới trở về.
Nhà Tần Siêu có hai chú chó Alaska Malamute[1] nuôi từ nhỏ, tính cách rất hiền lành, hai đứa trẻ đang cho chó ăn xúc xích trong sân.
Lâm Di Vụ cũng chạy đến, bóc một cây xúc xích ra rồi cùng bọn trẻ đút cho chúng ăn.
Giống chó Alaska có thân hình to lớn, hai con chó lớn thấy đồ ăn là nhảy bật chân trước lên vồ tới, Tống Hung đứng bên cạnh, dùng cánh tay đề phòng hai con chó va phải cánh tay bị gãy của Lâm Di Vụ.
Nghe thấy họ đã về, Tần Siêu bước ra ngoài, kéo Tống Hung sang một bên, ra hiệu bằng mắt bảo anh đi cùng minh.
Tống Hung nhận ra anh ta có điều muốn nói nhưng không nhúc nhích: "Chuyện gì vậy, nói ở đây là được."
"Gì ấy nhỉ, phía sau có vài thùng hàng tôi không di chuyển được, ông qua đây phụ một tay đi."
Tống Hung dặn Lâm Di Vụ cẩn thận cánh tay, sau đó quay người đi theo Tần Siêu ra phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!