Chương 22: Váng đầu

Vậy có phải là, chỉ cần Di Vụ không gặp nguy hiểm nữa thì A Lạp sẽ không xuất hiện nữa không?

Tống Hung không kịp nghĩ quá nhiều, chuông cửa reo, đồ ăn đã được giao đến.

Anh nhẹ nhàng rút cánh tay Lâm Di Vụ đang gối lên ra, Lâm Di Vụ ngủ rất say, lẩm bẩm vài câu rồi trở mình nằm thẳng lại. Tống Hung kéo chăn ra, dém góc chăn lại cho hắn rồi khẽ khàng ra khỏi giường.

Đồ ăn được đựng trong hộp giữ nhiệt, Tống Hung không vội đánh thức Lâm Di Vụ mà vào phòng làm việc gọi vài cuộc điện thoại.

Anh gọi cho đội trưởng Trương trước để kiểm tra tiến độ vụ án, đội trưởng Trương vẫn còn đang đi bắt người, Tống Hung cho rằng hai mẹ con kia có lẽ có chỗ nào đó để trốn.

Tống Hung vẫn đang cầm điện thoại trong tay, đó là điện thoại của Lâm Dương mà A Lạp đã lấy về từ ngôi miếu hoang. Trong bệnh viện, A Lạp luôn để điện thoại dưới gối, đến khi Di Vụ quay trở lại, chiếc điện thoại đó đã bị Tống Hung cất đi.

Điện thoại có mật khẩu khóa màn hình, A Lạp chắc hẳn đã lấy được mật khẩu mở khóa từ Lâm Dương trong ngôi miếu hoang, nhưng Tống Hung không biết nên anh không mở được.

Lâm Di Vụ ngủ một giấc đến tận 8 giờ, tay phải đang bó bột, cũng không muốn dùng tay trái nên Tống Hung dùng thìa đút cho hắn ăn.

"Ngày mai bọn mình đến trường một chuyến đi." Lâm Di Vụ mới ăn một miếng mà đã nghĩ xong việc tiếp theo cần làm.

"Ừm, anh đi với em."

"Em phải đội mũ che đầu." Nghĩ lại mái tóc bị cạo trọc một mảng, trong lòng Lâm Di Vụ không vui nổi: "Xấu quá đi mất, còn chẳng bằng cạo sạch luôn đi."

Lâm Di Vụ thường nói là làm ngay, nói đến đây thì không buồn ăn nữa, đứng dậy đi tìm dao cạo cạo đầu, hắn nhớ trong nhà có một cái, định bảo Tống Hung cạo trọc đầu cho mình.

Tống Hung vẫn cầm thìa trong tay, gọi hắn lại ăn cơm: "Tháng giêng không được cạo đầu."

"Anh mê tín thật đấy." Lâm Di Vụ hoàn toàn quên mất trước kia mình luôn lôi những câu nói cũ, quy luật cũ ra nói: "Với cả em không có cậu, anh cũng không có cậu*, bọn mình sợ gì chứ?"

*Tập tục "tháng Giêng không được cắt tóc" liên quan câu chuyện ở triều Thanh, khi ấy họ buộc dân chúng phải cạo tóc để tỏ lòng thần phục, nhiều người dùng chữ "

" nghĩa là nhớ về cái cũ (ý chỉ nhớ triều Minh trước đó) để bày tỏ sự phản kháng. Lâu dần, chữ "

" /sī jiù/ được đọc trại thành "

" /sǐ jiù/ nghĩa là "cậu chết", từ đó mà người Trung Quốc mới kiêng cắt tóc vào tháng Giêng vì sợ cậu chết.

Sau khi tìm thấy dao cạo, Lâm Di Vụ mới ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm, vừa ăn vừa nhớ lại vụ bắt cóc trước Tết: "Đúng rồi, đội trưởng Trương bắt được bọn họ chưa?"

"Vẫn đang truy bắt." Tống Hung lại đút thêm một miếng cơm cho Lâm Di Vụ.

Lâm Di Vụ nhai vài miếng, nuốt xuống rồi lại hỏi: "Liệu bọn họ có quay lại trả thù bọn mình không?"

Tống Hung giơ ngón tay lên lau đi hạt cơm dính trên khóe miệng Lâm Di Vụ: "Anh sẽ không để em bị thương nữa."

"Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi." Lâm Di Vụ thở dài: "Ai mà ngờ lại gặp bọn họ ở bãi đỗ xe đâu, Lâm Dương cũng khám bệnh ở bệnh viện Thuỵ Ninh."

Lâm Di Vụ đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm được lý do để không đến bệnh viện: "Anh nhìn đi, bệnh viện Thuỵ Ninh nguy hiểm như vậy, lần sau mình có thể không đi nữa không? Mấy ngày nay em cũng không bị mộng du."

Tống Hung thầm nghĩ, đúng là không bị mộng du, nhưng có chuyện còn đáng sợ hơn cả mộng du kìa.

"Được." Tống Hung vui vẻ đồng ý, nhưng Lâm Di Vụ còn chưa kịp vui mừng thì anh lại vội vàng nói thêm: "Bọn mình đi bệnh viện khác nhé, bác sĩ Diệp giới thiệu cho anh mấy bác sĩ còn giỏi hơn."

Lâm Di Vụ: "…" Hắn chỉ không muốn đến bệnh viện thôi.

Cuối cùng Lâm Di Vụ vẫn cạo trọc đầu, chỉ còn lại đầu đinh ngắn, Tống Hung thay băng mới cho vết thương trên đầu Lâm Di Vụ.

Kiểu tóc húi cua khiến Lâm Di Vụ trông có tinh thần hơn hẳn, ngũ quan càng thêm nổi bật, đi đôi với mái tóc ngắn trên đầu ngược lại còn tăng thêm nét trẻ trung đầy sức sống.

"Ngầu không?" Lâm Di Vụ nhìn mình trong gương một lúc lâu, bỏ qua vết thương trên đầu, hắn rất hài lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!