Chương 21: Cậu em bảy lần

Lâm Di Vụ đạp như vậy khiến giường sắt lại kêu lên, Tống Hung túm lấy bàn chân đang đạp sang đây của Lâm Di Vụ, nhỏ giọng nói: "Suỵt, đừng đạp nữa, lát nữa tầng dưới lại lên tìm bọn mình bây giờ, đến lúc đó lại khó giải thích."

Nghe Tống Hung nói vậy, Lâm Di Vụ quả nhiên đã ngừng đá, thu chân về, trở mình rồi nhắm mắt lại đi ngủ.

Sau một loạt động tĩnh vừa rồi, giường sắt lại kêu lên, ông chủ béo ở tầng dưới bịt tai lại, ngửa mặt lên trần nhà chửi: "Mẹ nó, thằng nhóc đó đúng là sung sức thật, cả đêm chắc phải được bảy hiệp đấy nhỉ, coi chừng kiệt sức mà chết đấy nhé, nghĩ lại hồi đó mình…"

Đệt, nghĩ lại lúc sức khoẻ mình tốt nhất năm xưa, anh ta cũng không làm được đến bảy lần một đêm.

Càng nghĩ càng tức, mẹ nó, so sánh người với người có mà tức chết!

Hôm sau, Tống Hung đưa Lâm Di Vụ đến trường, ăn sáng ở quán bán đồ ăn sáng dưới nhà, tình cờ lại là quán của ông chủ béo đã gõ cửa nhà họ tối qua. Tống Hung gọi vài cái bánh bao nhân thịt, vài cái bánh bao nhân chay, thêm hai quả trứng và hai bát cháo.

Ông chủ béo nhận ra Tống Hung, không cần nhân viên phục vụ mà tự tay bưng khay đến: "Này, cậu em bảy lần, ăn nhiêu đây đủ không? Có cần thêm ít canh gà, hoành thánh hay gì đó để bồi bổ sức khỏe không?"

Tống Hung ngẩng đầu lên, nhìn thấy ông chủ béo đã gõ cửa tối qua: "Cảm ơn ông chủ, đây là tiệm nhà anh ạ?"

"Phải đấy, chúng ta ở ngay tầng trên với tầng dưới, trước kia chưa có duyên nên chưa gặp nhau bao giờ."

Cả đêm Lâm Di Vụ ngủ không ngon, sáng ra cậu chẳng muốn dậy, chuông báo thức reo ba lần, cuối cùng bị Tống Hung nửa bế nửa lôi ra khỏi giường, Tống Hung còn mặc quần áo và đi giày cho cậu.

Lâm Di Vụ cúi đầu, vùi mặt vào cổ áo, mắt vẫn còn lim dim, nghe thấy Tống Hung đang nói chuyện với người ta thì cũng từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng đỏ bừng vì hơi nước bốc lên từ bát cháo.

Lúc đầu ông chủ béo còn tưởng người đối diện là một cô gái tóc ngắn, đến khi cậu ngẩng đầu lên mới nhận ra là một cậu con trai, nghĩ thầm "Bảo sao tối đến lại khỏe thế, thì là hai con sói con đang ở độ tuổi sung sức nhất".

Ông chủ béo lập tức hiểu ra, một đêm bảy lần, hai người chắc chắn là có qua có lại, không thể nào chỉ có một người ra trận được.

Không thể nào!

Sau khi Tống Hung và Lâm Di Vụ ăn sáng xong và chuẩn bị rời đi, ông chủ béo còn đi ra chào: "Sau này lại ghé nhé, cậu em bảy lần."

Nhờ lời chúc của ông chủ béo, sau này Tống Hung và Lâm Di Vụ thật sự đã có kỷ lục bảy lần một đêm.

Để tránh làm phiền giấc ngủ của hàng xóm, Tống Hung đến một cửa hàng kim khí mua dụng cụ rồi về nhà gia cố lại giường sắt, còn lót đệm mềm dưới bốn chân giường, sau này cho dù Lâm Di Vụ có trở mình thế nào thì giường sắt cũng không kêu nữa.

Chỉ là ông chủ béo ở tầng dưới vẫn gọi Tống Hung là "cậu em bảy lần" mỗi khi gặp anh.

Mỗi lần Lâm Di Vụ nghe ông chủ béo trêu bọn họ đều sẽ ngoảnh mặt đi không nghe hai người trò chuyện, ông chủ béo thấy cậu xấu hổ còn cố ý trêu cậu nhiều hơn.

Lâm Di Vụ ước gì mình có thể tìm một khe hở dưới đất để chui xuống, khe hở dưới đất đương nhiên là không có nên chỉ có thể núp sau lưng Tống Hung, tự lừa mình dối người lẩm bẩm trong lòng: Không nhìn thấy mình không nhìn thấy mình không nhìn thấy mình.

Tết năm đó, nhà họ Lâm tổ chức một chuyến du lịch mừng năm mới cho cả nhà, theo như bình thường, bọn họ chắc chắn sẽ đưa con trai út Lâm Di Vụ theo, còn khoe khoang với người thân bạn bè, biểu diễn xem mình đối xử tốt với con nuôi thế nào.

Nhưng Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh vẫn nhớ những gì Tống Hung đã nói với bọn họ, cộng thêm việc con trai cả Lâm Dương liên tục nhắc đến Lâm Di Vụ trong kế hoạch du lịch, bọn họ sợ rằng Lâm Di Vụ sẽ lại nhân cơ hội này để quyến rũ con trai cả của mình.

Mặt khác, bọn họ cũng đổ lỗi mọi biến cố gần đây trong nhà cho con trai út, rằng mệnh cậu khắc mệnh bọn họ, vậy nên bọn họ ngày càng ngứa mắt Lâm Di Vụ hơn.

Sau một hồi bàn bạc, hai người nhanh chóng quyết định không dẫn Lâm Di Vụ theo trong chuyến du lịch năm mới, để Lâm Di Vụ ở nhà cho Tống Hung trông coi, cả gia đình ba người bọn họ thì đi du lịch với nhau.

Lâm Di Vụ còn mong được ở lại, trong mắt ba người nhà họ Lâm, cậu chỉ là một công cụ để họ giải toả tâm lý b**n th** và méo mó của mình mà thôi, thậm chí còn không đáng được gọi là một con người.

"Thật ra em chẳng giống Lâm Lập Hiên chút nào." Lâm Di Vụ vừa tắm xong, đứng trước tấm gương đầy hơi nước, đưa tay chạm vào mắt mình trong gương, nói với Tống Hung đang đứng phía sau mình trong gương: "Đuôi mắt cậu ta hơi cụp xuống, mắt em thì xếch lên, mắt cậu ta tròn, mắt em lại hơi dài, mắt hai mí cũng khác nhau, cậu ta là mí lót, còn mắt hai mí của em lại rõ ràng."

Tống Hung chạm vào Lâm Di Vụ trong gương, lướt ngón tay dọc theo tóc, trán, sống mũi, môi rồi đến cằm cậu, từ một mảng mờ ảo biến thành một đường rõ nét: "Cậu ta là cậu ta, em là em, em chỉ là Lâm Di Vụ thôi."

"Em không thích Tết, năm mới bọn họ sẽ đi tảo mộ Lâm Lập Hiên, ba người họ không dễ chịu thì cũng sẽ không để em được dễ chịu. Đêm 30 Tết, bọn họ bắt em quỳ trước di ảnh của Lâm Lập Hiên cho đến khi chuông năm mới vang lên, bắt em phải tự nhìn nhận lại bản thân, năm sau tiếp tục học tập Lập Hiên của bọn họ."

Tối hôm đó, Lâm Di Vụ không hề để ý rằng trước khi chạm vào gương, ngón tay của Tống Hung đã chạm vào môi mình trước. Môi anh hôn lên ngón tay, sau đó ngón tay lại hôn lên mặt Lâm Di Vụ trong gương.

Tối hôm đó, vẫn còn một câu nói khắc sâu trong lòng Tống Hung, cho đến tận đêm giao thừa đầu tiên sau khi anh đưa Lâm Di Vụ rời khỏi nhà họ Lâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!