Cả thân xác lẫn linh hồn Lâm Di Vụ đều sản sinh ra cảm giác sung sướng trong cơn run rẩy, chỉ một nụ hôn thôi đã khiến hồn cậu như lìa khỏi xác, đầu dây bên kia nối liền với Tống Hung.
Sau khi hôn xong, gần gũi xong, giữa hai người có thêm một bí mật chung về việc "cách thức bí mật để xác định xem tình trạng dậy thì của Lâm Di Vụ có bình thường hay không".
Lâm Di Vụ cảm thấy Tống Hung đang đứng chung một phía với mình, cả hai đều được bao phủ bởi một lớp màng bán trong suốt, nhìn thế giới bên ngoài thì mờ nhoè nhưng nhìn nhau lại rất rõ ràng.
Tối đến, Tống Hung không còn trải chăn ngủ dưới sàn nữa, Lâm Di Vụ cho anh lên giường ngủ, với lý do là sợ ban đêm mình sẽ lại mộng du, cần Tống Hung bảo vệ mình thật cẩn thận.
Sau này Lâm Di Vụ đã cẩn thận suy nghĩ vấn đề này, tại sao cậu lại chui vào trong chăn của Tống Hung khi mộng du, mặc dù khi mộng du cậu không có ý thức nhưng sâu thẳm trong lòng lại coi Tống Hung là cảng trú ẩn. Cậu đã quen với mùi hương của Tống Hung từ lâu, vậy nên ngay cả khi ngủ không biết trời đất gì vẫn sẽ muốn được ở gần Tống Hung.
Đó là sự tin tưởng và gần gũi gần như tự nhiên.
Lâm Di Vụ đã làm một con rối từng ấy năm trời, là một sự tồn tại thay thế cho một người khác từ đầu đến cuối, nhưng trước mặt Tống Hung, cuối cùng cậu cũng tìm được lối thoát giải toả cho bản ngã và cảm xúc mà mình đã chôn vùi bấy lâu nay.
Từ trước đến nay, Lâm Di Vụ chưa bao giờ biết rằng mình lại thích khóc, sợ đau và thích làm mình làm mẩy đến vậy.
Khi đầu gối đau sẽ bảo Tống Hung xoa bóp, khi đi bộ mệt sẽ đứng tại chỗ đòi Tống Hung cõng, nửa đêm đói bụng sẽ quấy rầy Tống Hung thức dậy làm đồ ăn khuya cho mình.
Nhưng dù cậu có giải toả như vậy thì vẫn rất nghe lời Tống Hung.
Ví dụ như với vấn đề nan giải như ăn uống, Lâm Di Vụ gầy phần lớn là do không có cảm giác thèm ăn, ăn cũng quá ít.
Đặc biệt là bữa tối, trước kia cậu chỉ cần ăn hết một con cá đã buồn nôn đến nỗi không ăn nổi những món khác nữa, sau khi rời khỏi bàn ăn về phòng sẽ nôn hết sạch cá ra, để bụng đói meo cho đến tận giờ đi ngủ.
Theo thời gian, vì không có đủ dinh dưỡng nên đương nhiên cũng không tăng cân.
Tống Hung khuyên Lâm Di Vụ ăn thêm ít thức ăn nữa nhưng Lâm Di Vụ đã hình thành thói quen ăn ít từ lâu, cứ như như mèo con chỉ ăn vài miếng đã no.
Tống Hung nghĩ cách để Lâm Di Vụ ăn nhiều hơn, nói rằng ăn nhiều hơn sẽ cao lớn hơn, còn có thể dậy thì.
Vừa nghe đến dậy thì, Lâm Di Vụ thật sự lắng nghe lời Tống Hung nói, nếu như Tống Hung dỗ dành thêm chút nữa, Lâm Di Vụ có thể ăn nhiều hơn bình thường một bát cơm.
Nhà họ Lâm không cho Lâm Di Vụ cười, nhưng trước mặt Tống Hung, cậu thường cười đến nỗi không khép được miệng và mất hết hình tượng, đôi khi chỉ cần nhìn thấy Tống Hung thôi là cũng đủ để cậu cười không ngừng.
Mặc dù thời gian Lâm Di Vụ và Tống Hung ở bên nhau chưa lâu, nhưng số lần cậu cười trước mặt anh còn nhiều hơn cả mười mấy năm qua cộng lại.
Tống Hung cũng rất thích nhìn Lâm Di Vụ cười, khi Lâm Di Vụ cười, đôi mắt cậu sáng ngời, tựa như hai vì sao đang nháy mắt với anh.
Khi Lâm Di Vụ cười, Tống Hung cũng bị nụ cười của cậu cảm hoá, cũng cười theo cậu.
"Bọn mình trông cứ như hai đứa ngốc ấy." Lâm Di Vụ cười nghiêng ngả, tựa lên vai Tống Hung thở hổn hển: "Anh là thằng ngốc lớn, còn em là thằng ngốc nhỏ."
Lâm Di Vụ cười đến nỗi xóc hông, Tống Hung vỗ lưng giúp cậu lấy lại hơi: "Hai đứa ngốc cũng không đến nỗi nào."
Công việc kinh doanh của nhà họ Lâm gặp không ít vấn đề, nhiều đơn hàng lớn đã đổ bể, Lâm Kiêm Nhân bận bù đầu bù cổ, liên tục phải giải quyết các vấn đề ở công ty chi nhánh ở vùng khác.
Lâm Dương đang ở nước ngoài cũng bị bắt vì tội hành hung, Trương Nhàn Tĩnh lại lập tức bay sang bảo lãnh cho con trai cả.
Trong mấy tháng đó, bọn họ không có thời gian để quan tâm con trai út ở nhà, cộng thêm bọn họ nghĩ rằng có Tống Hung ở đó, con trai út của bọn họ vẫn sẽ bị kiểm soát chặt chẽ.
Khoảng thời gian đó là khoảng thời gian hiếm hoi Lâm Di Vụ được thả lỏng tinh thần, mỗi tối Tống Hung đều tuân theo lịch trình mà Lâm Di Vụ đặt ra, báo cáo với hai vợ chồng kia, bọn họ cũng không có thời gian để nghi ngờ.
Mặt khác, bà nội anh được chẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi, vì cơ thể còn có những bệnh lý nền khác nên không đủ điều kiện phẫu thuật, phải nhập viện để hóa trị.
Lâm Di Vụ không cần Tống Hung phải đi theo mình suốt ngày mà bảo anh ban ngày đến bệnh viện chăm sóc bà nội.
Tống Hung không nói sự thật về bệnh tình cho bà nội biết, bà nội cũng chưa bao giờ hỏi, thật ra trong lòng bà biết rõ sức khoẻ mình như thế nào.
May mà kết quả hóa trị tương đối tốt, mặc dù chỉ kéo dài được sự sống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!