Tầng 6 Đỉnh Phúc, trong phòng riêng lớn có thể chứa đến hơn 20 người dành cho khách VIP, vậy mà chỉ có mỗi hai người là Tống Hung và Lâm Di Vụ đang ngồi.
Hai chiếc ghế rất rộng được ghép vào nhau, Lâm Di Vụ ngồi nghiêng nghiêng ngả ngả, mông ngồi yên rồi mà cũng chỉ chiếm nửa ghế, nửa người trên ngả trên cánh tay Tống Hung, hai người cùng chụm đầu xem thực đơn.
Một tay Tống Hung lật thực đơn, một tay ôm Lâm Di Vụ, lòng bàn tay ôm lấy eo Lâm Di Vụ.
Anh vừa ôm đã biết Lâm Di Vụ gầy đi, siết vòng tay lại: "Sao lại gầy đi thế này?"
Lâm Di Vụ khịt mũi phì ra một hơi: "Ơ… ông chủ Tống bận trăm công nghìn việc thế mà vẫn nhận ra người chồng tào khang* này gầy đi à?"
*Người chồng tào khang: Gốc hay được sử dụng trong cụm "người vợ tào khang" (), dùng để chỉ người vợ gắn bó với chồng từ thời nghèo khổ, cùng trải qua những năm tháng cơ cực.
Lâm Di Vụ vẫn chưa nguôi ngoai, vậy nên bắt được cơ hội là xỉa xói một câu.
Tống Hung tát một phát lên mông Lâm Di Vụ: "Có phải không có dì Lưu là không ăn uống đàng hoàng không? Đã bảo là thuê thêm một dì giúp việc tạm thời nữa mà không chịu, lát nữa ăn nhiều hơn đi, gọi canh ngỗng hầm nhân sâm uống thêm mấy bát nhé."
Đột nhiên bị vỗ mông, Lâm Di Vụ ôm mông quay đầu nhìn nhân viên phục vụ bên cạnh.
Trên mặt nhân viên phục vụ không có sự thay đổi cảm xúc nào, vẫn giữ nụ cười mỉm chuyên nghiệp, chắc là không để ý đến những gì họ làm bên này.
Tay Tống Hung lại chuyển sang ôm eo hắn lại, một cánh tay đã có thể ôm hết vòng eo gầy của Lâm Di Vụ, ngón tay v**t v* bụng dưới của Lâm Di Vụ hết lần này đến lần khác cách lớp áo len.
"Nhột quá." Lâm Di Vụ cử động nửa người trên, dùng khuỷu tay thụi vào bên xương sườn của Tống Hung: "Anh đừng có ghẹo em, lo xem thực đơn của anh đi."
Ông chủ Đỉnh Phúc – Trần Lượng nghe thấy Tống Hung đã đến phòng riêng thì vội vàng ghé qua chào hỏi.
Cửa phòng riêng được mở ra, chưa thấy người mà giọng đã vang lên trước: "Ha ha ha ha ha ha, ông chủ Tống, chào mừng chào mừng nhé, chúc mừng năm mới sếp sớm luôn…"
Nghe thấy có người đi vào, Lâm Di Vụ lập tức ngồi thẳng dậy, nghe giọng điệu của người vừa đến thì chắc là có quen Tống Hung, hắn phải chú ý hình tượng.
Tống Hung cảm thấy người bên cạnh cách xa mình ra một chút, lông mày cau lại, sau đó lại vòng cánh tay sang ôm chặt hắn lại. Lâm Di Vụ không chịu được lực, vành mắt đụng phải bả vai cứng như đá của Tống Hung, đau đến nỗi hắn phải rít lên một tiếng, bàn tay bên dưới bàn nhéo đùi Tống Hung một cái như đang trả thù.
Tống Hung cảm thấy khá đau nhưng trên mặt không bộc lộ gì.
Trần Lượng đã đi vào, đưa tay về phía Tống Hung ở khoảng cách cực xa.
Tống Hung ôm Lâm Di Vụ đứng dậy, bắt tay với Trần Lượng.
"Ông chủ Trần, buôn may bán đắt nhé."
"Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của sếp, hôm nay là Tết ông Công ông Táo, ông chủ Tống cứ coi như ăn Tết ở nhà mình, hai vị nhất định phải ăn ngon uống đủ đấy nhé."
Trần Lượng bắt tay Tống Hung không buông, nói rằng phải tặng bọn họ một chai rượu, rượu này là rượu ngon nhưng Tống Hung lại từ chối.
"Cảm ơn ý tốt của ông chủ Trần, nhưng không cần rượu đâu, buổi tối tôi phải lái xe."
"Vậy cứ để rượu ở quầy lễ tân trước nhé, lần sau bao giờ ông chủ Tống đến thì có thể uống ngay."
Trần Lượng lại bắt đầu giới thiệu nguyên liệu vừa gửi bằng đường hàng không tới hôm nay.
"Nhím biển đỏ, tôm Hùm châu Âu, cá song da báo, đều vừa được giao tới thôi, ông chủ Tống chọn trước đi."
Tống Hung thường đặt đồ ăn giao tận nhà, biết Lâm Di Vụ thích ăn gì nên thành thạo gọi vài món.
"Đúng rồi, thêm một phần canh ngỗng nhân sâm nữa, hôm nay chỉ có hai chúng tôi thôi, phần ăn không cần nhiều quá, không cần cá song da báo đâu."
Tống Hung lại bổ sung: "Nhà tôi không ăn cá."
Từ lúc mới vào, Trần Lượng vẫn luôn chào hỏi xã giao với Tống Hung nhưng ông ta đã để ý đến người đàn ông bên cạnh Tống Hung từ lâu, sau đó lại nghe Tống Hung giới thiệu là "nhà tôi" thì liền hiểu ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!