Chương 19: Chỉ là một nụ hôn thôi mà

Lâm Di Vụ cảm thấy nội dung tin nhắn khá kỳ lạ nhưng cũng không để tâm lắm, chỉ nghĩ là một người bạn nào đó của Tống Hung gửi, thoát khỏi giao diện tin nhắn và tiếp tục trò chuyện với Kim Bảo Nhi.

Tống Hung tắm xong đi ra, nằm vào trong chăn ôm Lâm Di Vụ, thấy hắn ngáp dài mà vẫn nhắn tin cho Kim Bảo Nhi, thế là giật phắt điện thoại đi.

"Ấy ấy, em vẫn chưa nói chuyện xong mà, em vẫn chưa hỏi ra được Bảo Nhi về quê với bạn nào."

"Không nói nữa." Tống Hung nắm lấy cánh tay vẫn đang muốn với lấy điện thoại của Lâm Di Vụ, nhét lại vào trong chăn: "Mấy ngày nay ở bệnh viện đều ngủ không ngon giấc, bọn mình ngủ một giấc đi, tối nay sẽ có người mang đồ ăn đến."

Lâm Di Vụ không với tới điện thoại, từ từ trở mình, tìm một tư thế thoải mái trong vòng tay Tống Hung.

Tống Hung không ngủ được, anh đang lục lại chuyện của 12 năm trước trong đầu, muốn tìm ra thời điểm mà A Lạp xuất hiện.

Nhưng cho dù đã lục lọi trong đầu nhiều lần, Tống Hung vẫn không thể nhớ ra mình đã gặp A Lạp khi nào, chỉ có thể hỏi Lâm Di Vụ: "Em có còn nhớ chuyện xảy ra với bọn mình 12 năm trước không?"

"Đương nhiên là nhớ rồi."

Lâm Di Vụ ngáp dài, nước mắt buồn ngủ trào ra trong hốc mắt, dụi thẳng lên ngực Tống Hung: "Bọn họ bảo anh trông chừng em, nhưng cuối cùng anh lại thành đồng bọn của em, còn thành gia đình của em, đây gọi là ý trời, là định mệnh!"

Lúc đầu Lâm Di Vụ coi Tống Hung như kẻ thù, nhưng ở bên anh lâu ngày, hắn ngày càng nhận ra Tống Hung thật sự khác với bọn họ.

Tống Hung sẽ giúp hắn ăn cá, sẽ che giấu lịch trình của hắn với Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh, cũng không bắt hắn bơi, lại càng không báo cáo lịch trình và màu q**n l*t của hắn cho Lâm Dương, thậm chí còn nghĩ cách giúp hắn giải quyết rắc rối.

Có lần Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh đi công tác về, Tống Hung trò chuyện với bọn họ, cố tình nhắc đến việc Lâm Dương thật sự quan tâm đến em trai, cho dù đang ở nước ngoài nhưng tối nào cũng gọi điện hỏi thăm tình hình của Lâm Di Vụ, ngay cả lúc bơi Lâm Di Vụ mặc đồ bơi ngắn hay dài mà cũng quan tâm, Tống Hung còn vờ như vô tình thêm vào một câu rằng Lâm Dương còn hỏi về màu q**n l*t của Lâm Di Vụ.

Tống Hung giả vờ mình không biết gì, nói rằng mình không phải dân chuyên, hỏi hai vợ chồng họ Lâm xem kiểu đồ bơi và màu q**n l*t có ảnh hưởng đến kết quả thi bơi không.

Nghe vậy, sắc mặt đôi vợ chồng nham hiểm kia lập tức tối sầm lại, nở nụ cười gượng bắt đầu nói linh tinh, nói rằng hai anh em thân thiết với nhau từ nhỏ, sau khi nói xong còn bảo Tống Hung giữ bí mật, chuyện này không được nói với ai khác.

Tống Hung gật đầu, trông có vẻ vô cùng ngốc nghếch: "Đương nhiên là con sẽ không nói với ai rồi."

Sau đó bọn họ không biết hai vợ chồng kia xử lý Lâm Dương thế nào, tóm lại là sau ngày hôm đó, Lâm Dương không còn gọi điện hỏi những câu hỏi linh tinh đó nữa.

Mỗi khi Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh về nhà, bọn họ đều cho Tống Hung nghỉ vài ngày để anh đi chăm sóc bà nội ở bệnh viện.

Tống Hung không hề biết rằng mình vừa rời đi, cơn ác mộng của Lâm Di Vụ đã đến ngay tức khắc.

Trong mắt bố mẹ nuôi, việc Lâm Dương hỏi những câu hỏi riêng tư đó về Lâm Di Vụ đều là lỗi của cậu, chính cậu quyến rũ anh trai mình, là con trai út mà họ nhận nuôi đã làm hư con trai cả của họ.

Trong hai ngày Tống Hung ở bệnh viện chăm sóc bà nội, Lâm Di Vụ bị phạt quỳ một ngày một đêm, sau đó lại bị nhốt trong căn phòng tối nhỏ thêm một ngày một đêm nữa, ngoài uống nước ra thì không cho cậu ăn gì khác.

Đến khi Tống Hung quay trở lại, anh nhận ra Lâm Di Vụ lại gầy đi, cậu vốn đã gầy rồi nhưng chỉ mới hai ngày không gặp mà khuôn mặt đã gầy đi trông thấy, trông tiều tụy hẳn đi, nằm uể oải trên ghế sofa, hai chân cong lại trong vô thức.

Tống Hung quỳ xuống bên cạnh Lâm Di Vụ, ghé sát mặt cậu hỏi: "Sao vậy?"

Nghe thấy giọng Tống Hung, Lâm Di Vụ từ từ mở mắt ra, chỉ vào chân mình: "Tống Hung, anh về rồi, chân em đau, bôi giúp em ít thuốc đi."

Tống Hung đỡ Lâm Di Vụ ngồi dậy, xắn ống quần của cậu lên nhìn, cả hai đầu gối của Lâm Di Vụ đều rách da, bị bầm một mảng lớn.

"Lại quỳ nữa à?"

"Ừm."

"Bố mẹ em thường xuyên phạt quỳ em hả?"

Trong mắt Tống Hung, Lâm Di Vụ có da mịn thịt mềm, phải nên được cưng nựng như một cậu chủ nhỏ mới phải, không nên chịu nhiều khổ cực như vậy.

Tống Hung tìm hộp cứu thương, cẩn thận bôi thuốc lên đầu gối của Lâm Di Vụ, động tác rất nhẹ nhàng và dịu dàng.

"Đau không?" Tống Hung lau khô, sau đó cúi xuống thổi một luồng gió mát vào đầu gối Lâm Di Vụ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!