Tống Hung vào nhà vệ sinh cạo râu và rửa mặt, cửa nhà vệ sinh vẫn luôn để mở, Tống Hung thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn một cái, Lâm Di Vụ nằm trên giường và cũng đang nhìn anh.
Đến khi Tống Hung ra ngoài, Lâm Di Vụ sờ lên khuôn mặt sạch sẽ của anh: "Bây giờ thì sạch sẽ rồi, láng mịn không còn châm chích nữa."
"Sao mắt lại đỏ thế này?" Lâm Di Vụ sờ lên mí mắt Tống Hung: "Có phải anh ngủ không ngon không?"
Hắn lại chỉ vào môi Tống Hung: "Cả môi nữa, có phải không uống đủ nước không? Khô thế này, còn bong da nữa." Sau đó lại chỉ vào khóe miệng Tống Hung: "Cả khóe miệng nữa, khoé miệng bị làm sao đây? Rách cả rồi, còn chảy máu đây này."
Tống Hung bị nóng trong người, khóe miệng phồng rộp lên nhưng anh chỉ nói: "Thời tiết khô quá, do uống ít nước thôi."
Lâm Di Vụ biết Tống Hung lo lắng cho mình, vuốt ngực cho anh, hắn cũng không kêu đau nữa: "Anh đừng sợ, em không sao hết."
Một cơn đau âm ỉ chạy dọc cánh tay, Lâm Di Vụ chợt nhớ ra một chuyện quan trọng: "Đúng rồi, anh tìm thấy em lúc nào vậy? Cảnh sát bắt được Lâm Dương và Trương Nhàn Tĩnh chưa?"
"Lâm Dương và Trương Nhàn Tĩnh chạy rồi, người của đội trưởng Trương đang tìm anh ta, đã tìm thấy nhà thuê của bọn họ nhưng không có ai ở bên trong, bây giờ vẫn đang lần theo dấu vết."
"Nhất định phải bắt bọn họ lại, tống vào tù."
Lâm Di Vụ chống lên cánh tay Tống Hung muốn ngồi dậy, Tống Hung chỉnh đầu giường lên, kê một chiếc gối sau lưng Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ hớn hở bắt đầu kể lại chuyện đã xảy ra trong ngôi miếu hoang, lời kể của A Lạp và đội trưởng Trương chỉ lướt qua bằng vài câu.
Góc nhìn của Lâm Di Vụ mang theo cảm xúc của chính mình.
"Lúc đó em sợ muốn chết luôn, Lâm Dương thật sự muốn giết em nhưng em không thể ngồi yên chờ chết. Em đã thử rất nhiều chiêu, đầu tiên là giả làm ma để dọa Lâm Dương, lúc đầu anh ta tin thật, cầm hòn đá đập lung tung trong không trung, em nhân lúc anh ta nổi điên, giằng ra khỏi miếng vải rách rồi định bỏ chạy."
Lâm Di Vụ vẫn còn cảm thấy sợ hãi khi nhớ lại, nỗi sợ hãi khi cận kề cái chết vẫn còn đeo bám lấy hắn: "Em đã chạy đến cửa rồi, nhìn là thấy sắp lao ra được rồi nhưng vẫn bị Lâm Dương phát hiện. Nếu như em chạy nhanh hơn chút nữa là được rồi, có lẽ đã không bị đánh vào đầu một phát, thật sự đau quá đi mất, lúc đó trước mắt em tối sầm lại rồi không còn biết gì nữa."
Nói đến vết thương trên đầu, Lâm Di Vụ nhẹ nhàng dùng ngón trỏ gõ lên băng gạc trên đầu, hắn đột nhiên nhớ ra gì đó, mở to mắt, nắm lấy cánh tay Tống Hung lắc mạnh.
"Em bị thương ở đầu, có phải bị khâu không?"
Tống Hung nắm chặt tay hắn: "Khâu mấy mũi."
"Vậy có phải tóc em bị cạo rồi không? Tóc em có còn không đó?"
Lúc y tá thay băng cho A Lạp, Tống Hung nhìn thấy một mảng tóc dưới băng gạc quả nhiên đã bị cạo mất, anh không nói gì nhưng Lâm Di Vụ lập tức hiểu ý anh ngay.
"Chết em rồi." Lâm Di Vụ sờ đầu mình, cảm thấy như trời sập: "Em thành kẻ trọc đầu rồi à? Xấu quá đi mất, khi nào ra viện em làm sao gặp được ai đây."
"Không sao đâu, không xấu." Tống Hung an ủi hắn: "Mấy tháng nữa tóc sẽ mọc lại thôi, bây giờ là mùa đông rồi, có thể đội mũ, không ai nhìn thấy đâu."
Tống Hung nói hôm nay đã là đêm giao thừa, Lâm Di Vụ nghe vậy thì cứ tưởng mình đã hôn mê mấy ngày, lập tức không còn quan tâm đến cái đầu bị cạo trọc của mình nữa.
"Em đã hôn mê những ba ngày á?"
Tống Hung không nhắc đến A Lạp mà chỉ nói: "Gần ba ngày."
Tống Hung vẫn không thể nói thành lời rằng A Lạp nói đúng một điều, anh thật sự đã đến muộn.
Nếu không phải nhờ A Lạp, có lẽ anh thật sự không thể gặp lại Lâm Di Vụ được nữa.
Ngoài cửa sổ có tiếng pháo nổ truyền đến từ phía xa, Lâm Di Vụ vén chăn ra muốn xuống giường: "Không được, em muốn xuất viện, em không muốn đón Tết trong bệnh viện đâu!"
Tống Hung nửa ôm nửa đè hắn xuống giường: "Đừng nhúc nhích, tối nay phải truyền nước biển lần nữa, nằm viện thêm vài ngày nữa cho khỏe lại đã."
Lâm Di Vụ lại nằm xuống, tha thiết nhìn Tống Hung, hai hàng nước mắt lại chực trào: "Em không muốn đón Tết trong bệnh viện đâu."
Tống Hung dỗ dành hắn: "Ngoan, dưỡng thương cho lành trước đã."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!