Chương 17: Di Vụ tỉnh lại rồi

A Lạp bưng cốc nước lên, chậm rãi nhấp hai ngụm: "Nếu anh không đáp ứng được ba điều kiện này thì sau này đừng hòng gặp lại Di Vụ nữa."

Trong lòng Tống Hung dậy sóng, trước tiên khoan hẵng nói đến việc anh có thể đáp ứng được điều kiện này của A Lạp hay không.

Chỉ cần nghe A Lạp nói vậy, chẳng lẽ nhân cách của A Lạp đã hoàn toàn khống chế cơ thể Di Vụ rồi sao?

Chẳng lẽ y muốn đưa Di Vụ về lúc nào thì về, còn không muốn đưa Di Vụ về thì Di Vụ sẽ không về được nữa?

A Lạp lại bổ sung: "Di Vụ có về được hay không phải tuỳ thuộc vào anh."

Tống Hung đành phải đồng ý trước, bây giờ anh chỉ muốn gặp Di Vụ thôi: "Được, tôi đồng ý với cậu, khi nào thì Di Vụ mới quay lại được?"

A Lạp gác đôi chân dài lên cuối giường, huýt sáo một tiếng: "Tùy vào tâm trạng của tôi."

Tống Hung âm thầm phân tích ba điều kiện A Lạp nói trong đầu, điều kiện thứ nhất, A Lạp nói không được nói với ai về sự tồn tại của y, y vẫn cần phải sử dụng cơ thể của Di Vụ.

Cũng đúng, chẳng phải y chỉ có thể sử dụng cơ thể của Di Vụ thôi sao?

Điều kiện thứ hai, A Lạp không muốn đến bệnh viện để điều trị, có lẽ y cũng biết đây là bệnh.

Về điều kiện ly hôn thứ ba, Tống Hung lại càng không quan tâm, anh và Lâm Di Vụ đã kết hôn từng ấy lần, cũng ly hôn từng ấy lần, anh hoàn toàn không quan tâm đến tờ giấy chứng nhận đó.

Bao nhiêu năm nay anh đều để Lâm Di Vụ muốn làm gì thì làm, anh cũng vẫn luôn chiều theo, bởi vì dù Lâm Di Vụ có làm thế nào cũng không thoát khỏi tay anh.

Giữa anh và Lâm Di Vụ cũng có một thỏa thuận, ly hôn thì được nhưng không được rời khỏi nhà, nhiều lắm thì sau khi ly hôn, một người ngủ phòng ngủ chính, một người ngủ phòng ngủ phụ.

Có lần sau khi ly hôn xong, nửa đêm Lâm Di Vụ bị mộng du, cuối cùng lại chui vào phòng ngủ phụ, rúc vào chăn của Tống Hung, nằm sấp lên người anh ngủ.

Sáng hôm sau, Lâm Di Vụ bị Tống Hung đánh thức, hai người liều mình quấn lấy nhau, lăn qua lộn lại, sau đó tắm rửa ăn sáng xong xuôi thì lại nhẹ nhàng đi lấy lại giấy đăng ký kết hôn.

Tống Hung cho phép Lâm Di Vụ ly hôn, nhưng lại không cho phép Lâm Di Vụ rời đi.

Cho dù mối quan hệ của họ thật sự chỉ là một tờ giấy ly hôn cho đến già, chỉ cần người vẫn còn ở bên cạnh là được.

Tờ giấy chứng nhận đó không hề quan trọng!

"Còn một câu hỏi nữa tôi muốn hỏi cậu." Tống Hung kéo ghế lại gần A Lạp hơn một chút: "Cậu bảo chúng ta lại gặp nhau sau 12 năm, lại này… nghĩa là sao? 12 năm trước chúng ta từng gặp nhau à?"

Tống Hung vừa hỏi xong, A Lạp liền cười khoa trương vài tiếng, tiếng cười của y làm ảnh hưởng đến vết thương, khiến y đau đến nhe răng trợn mắt, khom người ho sặc sụa, Tống Hung vội vàng vỗ lưng cho y, giúp y dễ thở hơn.

A Lạp vừa ho vừa cười: "Ha ha ha ha ha, Tống Hung, có phải bây giờ anh đang sợ thật ra mình hẹn hò với hai người không? Tôi hiểu Di Vụ lắm, Di Vụ không chấp nhận được bất kỳ sai sót nhỏ nào, cho dù người đó có dùng chung một thân xác với cậu ta cũng không được."

Giọng điệu của A Lạp vừa vui đùa vừa trêu chọc, Tống Hung lại hết cách với y: "Nói cho tôi biết, rốt cuộc 12 năm trước chúng ta đã gặp nhau khi nào?"

"Chuyện này thú vị quá, lẽ ra tôi định nói cho anh biết, nhưng bây giờ tôi lại đổi ý rồi." A Lạp coi chuyện này như một trò chơi, lời nói như ngọn lửa thiêu đốt Tống Hung: "Anh tự nghĩ kỹ xem 12 năm trước anh có từng nhận nhầm người không, tôi có thể nói với anh rằng chúng ta chắc chắn đã gặp nhau 12 năm trước."

Tống Hung nói: "Ít nhất tôi có thể chắc chắn một điều, từ đầu đến cuối người luôn ở bên tôi là Di Vụ."

"Anh chắc chắn vậy sao?" A Lạp khịt mũi: "Nhỡ anh nhầm thì sao?"

"Không đâu." 12 năm trước giữa Tống Hung và Lâm Di Vụ đã xảy ra quá nhiều, quá nhiều chuyện, Tống Hung tạm thời chưa thể xem xét lại mọi manh mối nhưng anh vẫn khăng khăng: "Tôi sẽ không nhận nhầm người đâu."

Nhưng anh cũng thật sự không nhớ ra rốt cuộc mình đã gặp A Lạp khi nào.

Sau khi cười đủ rồi, A Lạp thở dài một hơi rồi nằm im trên giường bệnh, y tá đến kiểm tra phòng một lần nhưng cả hai đều không nói gì thêm.

Máy sưởi trong phòng quá nóng, A Lạp nhanh chóng toát mồ hôi, trên người nhớp nháp rất khó chịu, y đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, dùng một tay vốc nước lên rửa mặt rồi lại thấm ướt khăn mặt chuẩn bị lau người.

Bàn tay thuận bên phải bị bó bột nên y dùng tay trái lau người rất chậm, tư thế cũng rất kỳ quặc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!