Chương 16: Anh vẫn muốn gặp lại Di Vụ hả?

Một dấu tay máu hiện lên trên mu bàn tay Tống Hung, các khớp ngón tay anh cuộn lại không kiểm soát được, dòng máu lạnh buốt từ mu bàn tay thẩm thấu vào da thịt rồi cuối cùng xộc thẳng l*n đ*nh đầu.

"Ý em là sao?"

"Tôi là một nhân cách khác trong cơ thể Di Vụ." A Lạp tốt bụng giải thích với anh: "Một nhân cách hoàn toàn độc lập, tôi là A Lạp, Di Vụ đã không còn nữa rồi."

Tống Hung vẫn luôn nhìn vào mắt "Di Vụ", anh đã quá quen thuộc với đôi mắt đó, khi cười, khi khóc, khi giận, khi xấu hổ, anh đã nhìn thấy đủ mọi ánh mắt của Di Vụ, chỉ có lúc này là khác, đôi mắt ấy rất xa lạ.

Trước kia anh từng nói rằng cho dù Lâm Di Vụ có mặc đồ nữ đội tóc giả, hay là hoá trang thành ma thì anh cũng sẽ nhận ra.

Ngược lại, nếu như hắn… thật sự là một người khác, anh cũng sẽ nhận ra.

Di Vụ không hề đùa với anh, đây không phải một trò đùa ác ý, cũng không hề nói dối.

Y thật sự không phải là Di Vụ.

Tống Hung xoa mặt thật mạnh, trong cơ thể Di Vụ vẫn còn một người khác? Người tên A Lạp này đã chiếm thể lấy cơ thể của Di Vụ.

Vậy Di Vụ thì sao, Di Vụ đi đâu rồi?

Về lời A Lạp nói rằng Di Vụ đã chết, lời nhảm nhí này Tống Hung không nghe vào nổi, lại càng không thể tin.

Không sao, không sao, bây giờ Tống Hung cũng không thể nghĩ nhiều như vậy, cơ thể Di Vụ vẫn đang đứng ngay trước mặt anh đây mà.

Đương nhiên Di Vụ sẽ không chết, hắn chỉ bị bệnh mà thôi, chỉ cần đưa Di Vụ đi khám bệnh là được.

Điều anh lo lắng nhất lúc này là vết thương trên người Di Vụ, cánh tay phải của hắn đã gãy, đầu vẫn còn chảy máu, mặt cũng sưng vù, trên người còn có rất nhiều vết trầy xước.

Tống Hung không biết tại sao A Lạp lại đột nhiên xuất hiện, anh lại nghĩ nếu linh hồn trong cơ thể này là Di Vụ vào lúc bị thương, vậy thì lúc đó hắn đã phải sợ hãi và đau đớn biết bao, hắn sợ nhất là đau đớn.

Diệp Hướng Minh và người do đội trưởng Trương dẫn đến lần lượt tiến vào ngôi miếu hoang, theo sau là mấy người trong đội cứu hộ. Bác sĩ sơ cứu khẩn cấp cánh tay phải bị gãy của A Lạp, sát trùng và băng bó vết thương trên đầu rồi sau đó lại nâng A Lạp lên cáng.

"Tôi tự xuống núi được." A Lạp chống tay lên định xuống khỏi cáng: "Tôi không cần người khiêng đâu, chút thương tích này không chết được đâu."

Tống Hung đứng ngay bên cạnh cáng, lại ấn nhẹ cái đầu vừa nhấc lên của A Lạp xuống, nhận lấy bộ quần áo giữ nhiệt mà đội cứu hộ mang theo đắp lên người A Lạp, ngay cả đỉnh đầu cũng bảo vệ thật cẩn thận, quấn chặt y lại.

"Em nằm im, đừng cử động, đầu vẫn còn bị thương đấy." Đây là cơ thể của Di Vụ, Tống Hung phải bảo vệ thật cẩn thận.

Người do đội trưởng Trương dẫn đến đã nhanh chóng chụp ảnh và thu thập chứng cứ tại hiện trường, anh ta tìm hiểu ngắn gọn về tình hình lúc đó với A Lạp.

A Lạp chỉ vào một loạt chân đẫm máu ở cửa rồi nói: "Hai mẹ con bắt cóc tôi đã bỏ chạy từ mười mấy phút trước, bọn họ ra khỏi cửa rồi chạy vào khu rừng bên phải."

Đội trưởng Trương lại lập tức chỉ đạo hai cảnh sát lần theo những dấu chân máu để đuổi theo.

Ngọn núi ma này không cao nhưng đường xuống núi toàn là tuyết đọng, đường không dễ đi lắm.

A Lạp vẫn luôn nhắm mắt như đã ngủ thiếp đi, chỉ đến khi xuống đến chân núi, lên xe cứu hộ mới từ từ mở mắt ra.

Ngay khi A Lạp vừa mở mắt liền bắt gặp ánh mắt của Tống Hung.

A Lạp mỉm cười xin lỗi anh, ý bảo Tống Hung đừng mong đợi gì cả, người mở mắt ra không phải là Di Vụ mà vẫn là A Lạp.

Bệnh viện Thuỵ Ninh không giỏi về chấn thương chỉnh hình nên xe cứu thương đã đưa Lâm Di Vụ thẳng đến Bệnh viện Số 2 thành phố.

Trên đường đi, Tống Hung đã gọi điện liên lạc với người quen ở Bệnh viện Số 2, sắp xếp một bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình, vừa đến nơi là A Lạp đã được đẩy đi làm đủ loại kiểm tra, sau khi chụp X

-quang để xác định phương án phẫu thuật xong, y lại được đưa ngay vào phòng phẫu thuật, lúc ra khỏi phòng phẫu thuật đã là buổi tối.

A Lạp bị khâu mấy mũi trên đầu, được quấn băng gạc, tay phải bó bột và nẹp cố định, trên mặt vừa bầm vừa sưng, quầng thâm dưới mắt đen sì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!