Chương 15: Di Vụ chết rồi, hãy nén đau thương…

Lâm Di Vụ biết Tống Hung chắc chắn sẽ hiểu ẩn ý trong câu "tóc giả" của mình, vậy nên bây giờ hắn phải làm gì đó, ít nhất là câu giờ thêm chút nữa.

Lâm Dương tìm một vòng trong phòng, nhặt một hòn đá, bước đến bên cạnh Lâm Di Vụ, nhìn thẳng vào mắt hắn rồi giơ hòn đá lên cao.

Lâm Di Vụ tưởng rằng Lâm Dương sẽ dùng hòn đá đập vào mình nên liều mạng trốn ra sau, chẳng mấy chốc, tiếng đập vỡ vang vọng khắp ngôi miếu hoang.

Lâm Dương đập liên hồi vào điện thoại của Lâm Di Vụ, cho đến khi điện thoại vỡ tan thành từng mảnh không thể nhận ra, trở thành một đống sắt vụn.

Lâm Di Vụ vẫn còn sợ hãi, há to miệng thở hổn hển.

Hai mẹ con đột nhiên nảy sinh xung đột, Trương Nhàn Tĩnh chỉ muốn tiền, nhưng bà ta biết con trai Lâm Dương muốn lấy mạng Lâm Di Vụ.

"Tiểu Dương, con nghe mẹ nói." Trương Nhàn Tĩnh biết khi con trai mình nổi điên sẽ rất khó kiểm soát, giọng điệu dịu đi không ít: "Mẹ biết con đang tức giận, chúng ta làm thế này trước đi, đòi Tống Hung một khoản tiền, đợi một khoảng thời gian rồi mình hẵng quay lại xử lý hai thằng khốn này sau, thế nào? Chúng ta cứ đòi năm triệu, không được thiếu một xu nào."

"Mẹ im đi." Lâm Dương cuối cùng cũng dừng đập đống sắt vụn kia lại, quát vào mặt Trương Nhàn Tĩnh, ánh mắt phun ra nọc độc ấy đóng đinh trên người Lâm Di Vụ: "Con chỉ muốn nó thôi, thằng em ngoan của con."

Trương Nhàn Tĩnh cũng bị vẻ điên cuồng của Lâm Dương dọa sợ, nhưng bà ta cảm thấy dù sao mình cũng là mẹ ruột của Lâm Dương, mấy năm qua Lâm Dương cũng khá nghe lời mình, hơn nữa sau khi điều trị ở bệnh viện Thuỵ Ninh, tình trạng của Lâm Dương rõ ràng đã khá hơn rất nhiều. Bà ta dừng lại vài giây rồi bắt đầu chỉ trích Lâm Dương.

"Mấy năm nay để chữa bệnh cho con mà mẹ đã vét sạch mọi của cải trong nhà, chúng ta vẫn còn nợ một khoản lớn, đến bây giờ vẫn đang thuê nhà. Chúng ta không thể sống thiếu tiền được, với cả bố con cũng sắp được ra tù rồi, chúng ta cần một khoản vốn góp ban đầu để khởi nghiệp lại, chúng ta phải dùng Lâm Di Vụ để đổi lấy tiền, có tiền mới có thể thể sống tốt được, chúng ta có thể quay lại như trước đây, sống trong một căn nhà lớn, lái xe đẹp, còn…"

Lâm Dương nắm chặt hòn đá trong tay, không nói một lời mà đột nhiên giơ tay lên, đập một phát xuống đầu Trương Nhàn Tĩnh.

Trương Nhàn Tĩnh chưa kịp nói hết câu đã bị cắt ngang, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Lâm Di Vụ trơ mắt nhìn Trương Nhàn Tĩnh ngã xuống đất, nằm đó bất động, sau gáy còn không ngừng chảy máu.

Cơn buồn nôn mà Lâm Di Vụ cố gắng kìm nén cuối cùng cũng không kìm được nữa, một cơn co thắt dữ dội từ dạ dày truyền đến, hắn nghiêng đầu "oẹ" một tiếng rồi nôn ra ngay.

Sáng nay hắn không ăn uống được bao nhiêu, cuối cùng những gì nôn ra chỉ còn lại nước đắng ngắt, nước mắt chảy đầy mặt, sắc mặt tái mét, còn trắng hơn cả tuyết bên ngoài.

Nỗi sợ hãi và buồn nôn trong lòng khiến toàn thân Lâm Di Vụ run rẩy, vậy mà Lâm Dương lại nỡ ra tay tàn nhẫn với mẹ ruột mình như vậy, thế thì liệu hắn có còn đường sống không?

Vốn dĩ hắn còn đang thấy vui vì hai mẹ con bất đồng quan điểm, biết đâu lại cho hắn cơ hội được cứu, hắn còn chuẩn bị sẵn vài lời trong đầu, nếu không thể nói lý với Lâm Dương thì hắn sẽ cầu xin Trương Nhàn Tĩnh tha thứ, xin bà ta thuyết phục con trai mình.

Giết người là phạm pháp, mặc dù con trai bà ta bị bệnh tâm thần nhưng bà ta cũng tham gia vào nên cũng sẽ phải vào tù.

Chỉ là lời nghĩ sẵn trong đầu còn chưa kịp nói ra thì Trương Nhàn Tĩnh đã không còn cơ hội lên tiếng trước cả hắn.

Bản năng sinh tồn thôi thúc Lâm Di Vụ không thể cứ ngồi yên chờ chết như vậy, hắn nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, thay đổi chiến thuật.

Lâm Di Vụ trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn chằm chằm sau lưng Lâm Dương, đôi môi run rẩy: "Lâm… Lâm Dương, sau lưng anh, có có có người kìa."

"Ha ha ha." Tiếng cười của Lâm Dương rất quái dị: "Tao biết, mẹ tao đang nằm ngay sau tao đấy thây."

"Không phải, không phải mẹ anh." Lâm Di Vụ sợ gần chết, liên tục lắc đầu: "Sau lưng anh, có một người phụ nữ tóc tai bù xù, mặc váy đỏ, cô ta không có mắt, chỉ có hai lỗ thủng đầy máu. Máu đang chảy ra khỏi hốc mắt cô ta, miệng cô ta liên tục nhai, chóp chép chóp chép, hình như cô ta đang ăn gì đó."

Cuối cùng sự chú ý của Lâm Dương cũng bị lời nói của Lâm Di Vụ đánh lạc hướng, thỉnh thoảng gã cũng nhìn thấy những thứ người khác không nhìn thấy, không ngờ Lâm Di Vụ lại giống mình, trong lòng gã càng thêm phấn khích, đây có lẽ là duyên phận giữa gã và Lâm Di Vụ.

"Ý mày là mày nhìn thấy ma à?" Lâm Dương phấn khích cười toe toét, để lộ ra hàm răng vàng khè: "Mày cũng nhìn thấy ma, có đúng không?"

Lâm Di Vụ gật đầu: "Phải, Lâm Dương, con ma nữ kia bắt đầu nói chuyện kìa."

Lâm Dương ngoái đầu nhìn lại, phía sau gã, ngoài Trương Nhàn Tĩnh nằm dưới đất ra thì trống không.

"Ả nói gì? Mày nói tao nghe."

"Cô ta nói đã lâu lắm rồi chưa được ăn thịt tươi, hôm nay phải ăn cho đã." Lâm Di Vụ nhắm mắt lại nức nở vài tiếng: "Ma nữ còn nói tối nay sẽ ăn thịt chúng ta, cô ta đang ở ngay sau lưng anh, răng cô ta sắp c*n v** c* anh rồi, Lâm Dương, anh mau chạy đi."

Lâm Dương sẽ không chạy, gã giơ hòn đá trong tay lên, đập lung tung vào không trung: "Ma nữ ở đâu? Ả định ăn thịt tao à? Vậy tao sẽ đập ả một trận tơi bời, ả ở đâu? Ở đây, ở đây hay ở đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!