Lâm Di Vụ không muốn tiếp tục dây dưa với Trương Nhàn Tĩnh nữa nên nhấc chân định bỏ đi. Trương Nhàn Tĩnh túm lấy cánh tay Lâm Di Vụ như một mụ điên, móng tay bấu chặt vào thịt cổ tay hắn, gào ầm lên.
"Lâm Di Vụ, mày là thằng đ*, mày sẽ gặp báo ứng. Đúng rồi, cả cái thằng Tống Hung kia nữa, hai thằng đ* chúng mày, bọn mày sẽ không có kết cục tốt đẹp! Bọn mày sẽ bị sét đánh! Bọn mày sẽ chết thảm!"
"Thả tôi ra, mụ điên này! Cả nhà bà đều là đồ điên, mấy người mới đáng bị trừng phạt đúng người đúng tội đấy." Lâm Di Vụ đau đến nỗi toát mồ hôi lạnh, bụng vẫn còn quặn thắt, hắn hất Trương Nhàn Tĩnh ra, thân hình gầy đét của bà ta bị đẩy lùi lại hai bước rồi ngã xuống đất.
Không rõ bà ta lấy đâu ra sức lực, thấy Lâm Di Vụ định bỏ chạy thì lại lao tới túm lấy chân Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ cũng bị bà ta kéo ngã, đầu đập vào khung kim loại của bánh xe ô tô, đau đến nỗi hắn hoa hết cả mắt, chỉ hít khí vào mà không thở ra nổi.
Cách đó không xa, Lâm Dương nghe thấy tiếng Trương Nhàn Tĩnh nên chạy đến tìm, thấy con trai cả Lâm Dương đến, Trương Nhàn Tĩnh nhếch mép, khàn giọng gào lên.
"Tiểu Dương, đừng để nó chạy, bắt lấy nó, bắt lấy thằng em vô ơn của con đi, nó là Lâm Di Vụ đấy!"
Sau khi nghe Trương Nhàn Tĩnh nói xong, Lâm Dương sững sờ ngẩng đầu lên, liếc nhìn Lâm Di Vụ vẫn đang giãy giụa định đứng dậy bỏ chạy.
Lâm Dương không ngờ rằng sau mười mấy năm, gã còn có thể gặp lại Lâm Di Vụ.
Gã nghĩ rằng đây có lẽ là ý trời, ngay cả ông trời cũng đang giúp gã.
Bây giờ gã thê thảm như vậy, tất cả đều là do Lâm Di Vụ và tên Tống Hung kia.
Năm đó gã bị tàn phế, không còn là một người đàn ông nữa, lại còn ra ra vào vào bệnh viện tâm thần từng ấy năm, ngày nào cũng sống một cuộc sống người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Nửa năm trước, Trương Nhàn Tĩnh nghe nói bệnh viện Thuỵ Ninh này có hiệu quả điều trị bệnh tâm thần rất tốt, gã vốn dĩ không định đến nhưng cuối cùng lại bị Trương Nhàn Tĩnh kéo đến.
Gã đã ở bệnh viện tâm thần hơn ba tháng, vì sắp đến Tết nên Trương Nhàn Tĩnh đón gã về nhà ăn Tết, đúng ngày xuất viện thì lại tình cờ gặp Lâm Di Vụ.
Chẳng phải ông trời đang giúp gã sao?
Nhìn khuôn mặt còn rạng rỡ xinh đẹp hơn trước kia của Lâm Di Vụ, rồi lại nghĩ về cuộc đời mình những năm qua, Lâm Dương cảm thấy một cảm giác hưng phấn khó tả dâng trào khắp cơ thể, những ước muốn chưa kịp thực hiện với Lâm Di Vụ giờ đây lại tranh nhau ùa về.
Lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Di Vụ bên bàn ăn vào mùa đông năm ấy, gã đã nghĩ Lâm Di Vụ quá xinh đẹp, người đẹp như vậy thì nên được lưu giữ mãi mãi trong thời kỳ đẹp nhất của mình, thời gian không nên làm hoen ố đi vẻ đẹp ấy.
Lâm Di Vụ nên giống như những con bươm bướm, ong mật và những loài động thực vật nhỏ xinh khác trong căn phòng bí mật của gã, được đóng khung lại trong khoảnh khắc hoàn hảo nhất, cất giữ trong một chiếc lọ trong suốt và làm thành tiêu bản, như vậy thì gã có thể ngắm nhìn mỗi ngày.
Nhưng lúc đó Lâm Di Vụ thật sự còn quá nhỏ, xương cậu vẫn còn chưa cứng cáp, đường nét vẫn còn nhỏ, nhan sắc vẫn chưa đạt đến đỉnh cao. Gã muốn chờ Lâm Di Vụ lớn lên, thậm chí mỗi tối còn tưởng tượng ra dáng vẻ của Lâm Di Vụ khi trưởng thành.
Xinh đẹp, không tì vết, trong veo, thuần khiết… tất cả những từ ngữ đẹp nhất đều có thể dùng để miêu tả cậu.
Gã muốn chiếm hữu Lâm Di Vụ vào khoảnh khắc đẹp nhất của cậu trước, sau đó đóng khung khoảnh khắc ấy.
Nhưng sau đó, mọi kế hoạch của gã đều thất bại, gã bị tàn phế, Tống Hung thì dẫn Lâm Di Vụ bỏ trốn.
Gã tưởng rằng ước nguyện của mình sẽ không bao giờ thành hiện thực trước khi chết, nhưng không ngờ ông trời lại cho gã gặp lại Lâm Di Vụ.
Dòng máu phấn khích của Lâm Dương đang sục sôi, dùng đôi mắt đang toả ra một luồng nhiệt hôi thối tham lam nhìn Lâm Di Vụ.
Không sao cả, mặc dù đã muộn một chút, đã lớn tuổi hơn một chút nhưng Lâm Di Vụ bây giờ vẫn rất xinh đẹp, rất hoàn hảo.
Cuối cùng Lâm Di Vụ cũng đá văng Trương Nhàn Tĩnh đang bám chặt lấy chân mình ra, hắn rất sợ ánh mắt Lâm Dương nhìn mình, bây giờ hắn chỉ muốn bỏ chạy.
Nhưng càng sốt ruột thì càng hoảng, Lâm Di Vụ cuối cùng cũng đứng dậy được nhưng lại vấp phải thứ gì đó dưới chân, sau đó lại ngã xuống đất.
Hắn muốn hét lên cầu cứu, nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị Lâm Dương bịt miệng từ phía sau.
"Đừng kêu, mày nên đi cùng tao, mặc dù muộn nhiều năm rồi nhưng vẫn còn kịp."
Lâm Dương cao hơn Lâm Di Vụ rất nhiều, sức mạnh của một kẻ điên khi lên cơn vô cùng kinh khủng, Lâm Di Vụ hoàn toàn không vùng ra được, chỉ có thể liều mạng đạp mạnh chân.
Có người nhận thấy tiếng động ồn ào bên phía họ liền bước đến hỏi xem có chuyện gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!