Chương 12: Ngoan, nghe lời chút đi được không?

Mặc dù chỉ là một phen hú vía nhưng nỗi sợ hãi khiến người ta lạnh sống lưng ấy thỉnh thoảng vẫn khiến trái tim giật thót lên.

Tống Hung bảo Lâm Di Vụ đừng lo lắng về chuyện của Tôn Thành nữa, anh đã thuê thám tử tư để theo dõi rồi, Lâm Di Vụ nghe anh nói vậy thì gật đầu đồng ý.

Trên đường về nhà, Tống Hung lại bảo là muốn đưa Lâm Di Vụ đến bệnh viện kiểm tra, trên xe, Lâm Di Vụ ủ rũ khẽ "Ừ" một tiếng, không nói lời phản đối, trông có vẻ như đã đồng ý.

Tống Hung liên lạc với Diệp Hướng Minh, bác sĩ từng điều trị chứng mộng du cho Lâm Di Vụ vài năm trước, hẹn lịch sẽ đưa Lâm Di Vụ đến khám vào 9 giờ sáng mai.

Nhưng ngay khi về đến nhà, Lâm Di Vụ lại thay đổi hoàn toàn, chạy loanh quanh trong nhà như một con cá chạch, Tống Hung không bắt được, cuối cùng Lâm Di Vụ nhảy thẳng lên phòng ngủ chính trên tầng 2, khóa trái cửa từ bên trong, dùng lưng chặn cửa lại.

"Em không đi bệnh viện đâu." Cách một cánh cửa, Lâm Di Vụ hét lên phản đối: "Em không đi."

Lâm Di Vụ vẫn còn bóng ma tâm lý từ những lần điều trị mộng du trước đây, ngày nào cũng phải uống những loại thuốc hỗ trợ giấc ngủ trước khi đi ngủ, buổi tối gặp ác mộng không ngừng, khi thức dậy sẽ thấy chóng mặt đau đầu, sống trong mơ hồ, đen không ra đen, trắng không ra trắng, không biết nay hay mai.

Đã vậy ngày nào hắn cũng bị cột vào lưng quần của Tống Hung, Tống Hung đi đâu hắn theo đó, không làm gì được, cũng không đi đâu được.

Có một khoảng thời gian, chứng mộng du của Lâm Di Vụ rất nghiêm trọng, gần như đêm nào cũng mộng du, bác sĩ Diệp đề nghị hắn nhập viện điều trị luôn.

Lâm Di Vụ không muốn nhập viện, ở nhà vừa làm ầm ĩ vừa hành xác nhưng Tống Hung vẫn kiên quyết. Lâm Di Vụ đá anh, đạp anh, hôn anh, van xin anh nhưng hắn có khóc thế nào, ồn ào thế nào, làm nũng thế nào cũng chẳng có tác dụng.

Tên ác ôn Tống Hung kia không hề mềm lòng chút nào, trói tay chân Lâm Di Vụ lại, vác hắn đến bệnh viện như một con lợn chờ bị giết thịt vào năm mới, ép hắn phải nhập viện điều trị.

Đến bây giờ Lâm Di Vụ vẫn còn nhớ những ngày tháng mình sống trong căn phòng bệnh viện trắng toát, nồng nặc mùi thuốc khử trùng, còn phải uống từng nắm thuốc đầy ắp.

Bác sĩ Diệp là viện trưởng một bệnh viện tư nhân, rất giỏi điều trị chứng mộng du, bệnh viện họ chuyên điều trị các bệnh tâm thần, mặc dù Lâm Di Vụ sống trong phòng VIP riêng nhưng tối đến thỉnh thoảng vẫn sẽ nghe thấy những tiếng khóc la inh ỏi ngoài hành lang.

Chỉ cần nghĩ đến thôi là mũi Lâm Di Vụ đã cay sè, gốc lưỡi đắng ngắt, gót chân lạnh toát, mất cân bằng áp lực tai, toàn thân run rẩy.

Nói chung là nơi nào nơi nấy đều không khoẻ.

Tống Hung cũng biết Lâm Di Vụ không thích đi bệnh viện, đứng ngoài cửa nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Bây giờ em lại mộng du rồi, bọn mình phải đi gặp bác sĩ Diệp khám xem sao."

Lâm Di Vụ vẫn nói câu đó: "Em không nhập viện, em không uống thuốc đâu."

"Không nhất thiết phải nhập viện." Tống Hung nói: "Bác sĩ Diệp chỉ kê cho em ít thuốc an thần để buổi tối ngủ ngon hơn thôi, được không nào?"

"Không được." Lâm Di Vụ đảo mắt nhìn quanh, lấy Tết làm cớ: "Ai mà Tết nhất lại uống thuốc chứ, Tết không được uống thuốc đâu, không là không may mắn, người ta đã nói rồi, Tết mà uống thuốc là sẽ bệnh tật quanh năm."

"Em nghe ai nói đấy? Đâu ra lắm mấy cái mê tín dị đoan thời phong kiến ​​vậy?" Tống Hung tức đến bật cười: "Bị bệnh thì phải uống thuốc, liên quan gì đến Tết?"

Lâm Di Vụ vẫn khăng khăng: "Em mặc kệ, có liên quan đấy, đây là cách nói tổ tiên truyền lại, chắc chắn là có lý."

"Có phải em nghĩ khoá trái cửa là anh sẽ không mở được cửa phòng ngủ không?" Thấy nói lý không hiệu quả, Tống Hung quay người đi tìm chìa khóa dự phòng.

Lâm Di Vụ áp tai vào cửa lắng nghe động tĩnh bên ngoài, bước chân của Tống Hung xa dần rồi nhanh chóng quay trở lại.

Lâm Di Vụ biết rằng trốn mãi cũng chẳng ích gì, hắn có trốn được đằng trời, chỉ còn nước thay đổi chiến thuật.

Tống Hung còn chưa kịp dùng đến chìa khóa dự phòng, Lâm Di Vụ đã chủ động mở cửa từ bên trong.

Thấy hắn mở cửa, Tống Hung cứ tưởng Lâm Di Vụ đã đồng ý: "Mình đi tắm rồi đi ngủ sớm thôi, ngày mai anh đưa em đi bệnh viện."

Lâm Di Vụ kiễng chân vòng tay qua cổ Tống Hung, tay trái cố tình tránh đi vết thương trên cổ Tống Hung, nắm chặt lấy vai anh.

Hắn sụt sịt mũi, lau nước mắt rồi khóc thút thít: "Ngày mai em không muốn đi, đợi hết Tết rồi hẵng đi khám bác sĩ được không anh?"

Tống Hung cất chìa khóa vào túi, tay Lâm Di Vụ cọ xát trên người anh, miệng không ngừng nói chuyện, tay thì lén lút thò vào túi quần Tống Hung, lấy ​​chìa khóa dự phòng ra rồi lại lén lút đút vào túi quần mình.

Tống Hung không cảm nhận được gì, vỗ một phát vào mông Lâm Di Vụ, anh không chịu nổi nhất là khi Lâm Di Vụ khóc với mình. Bình thường bất kể là phạm phải lỗi lầm nào, chỉ cần Lâm Di Vụ làm nũng, khóc lóc là anh sẽ hoàn toàn hết cách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!