Chương 11: Em giết người rồi!

Nghe Lâm Di Vụ nói như vậy, Tống Hung cũng tưởng là ông bác bảo vệ nhìn nhầm, trước kia ông bác đã từng nhìn nhầm rồi, có lần anh bảo tài xế lái xe đến trường lấy đồ, ông bác thấy là xe của anh nên theo bản năng tưởng người lái xe là anh.

Có lẽ ai khác đã lái xe của Lâm Di Vụ ra ngoài, bởi vì xe hắn một khi đã lái vào trường là sẽ được sử dụng chung để kéo hàng.

Giấc ngủ này của Lâm Di Vụ cứ chập chà chập chờn, nói mớ không ngừng.

"Bắt ông ta, Tống Hung, anh bắt tên cặn bã đó lại đi."

Tống Hung nắm chặt đôi tay đang quơ quào của Lâm Di Vụ, trả lời hắn: "Được, anh sẽ bắt ông ta lại, anh sẽ dạy cho tên cặn bã đó một bài học thay Tiểu Quang và em."

Lâm Di Vụ rúc vào người Tống Hung, rụt người lại: "Tống Hung, em sợ."

Tống Hung kéo hắn vào lòng: "Đừng sợ, có anh ở đây."

"Em không muốn gã chết, là gã cứ không ngừng đuổi theo em, là do gã tự nhảy qua lan can sân thượng rồi rơi xuống đất chết, không phải em."

"Anh biết, anh biết." Tống Hung ôm chặt người đang co rúm lại như con tôm: "Không phải lỗi của em, tất cả là lỗi của bọn họ, nếu gã không đuổi theo em thì đã không rơi từ sân thượng xuống đất chết, em phải nhớ những lời anh nói với em, là do gã đáng chết, mình không làm gì sai cả."

"Sao anh không đến sớm hơn?" Lâm Di Vũ sụt sịt mũi, hít thở khó khăn, túm lấy cổ áo Tống Hung: "Sao anh không đến tìm em sớm hơn?"

Tống Hung vỗ lưng Lâm Di Vũ, dỗ dành hắn: "Anh sẽ đến tìm em sớm hơn."

"Tống Hung, chẳng phải anh nói là tương lai của bọn mình sẽ rất tốt đẹp sao?"

"Tương lai của bọn mình sẽ tốt đẹp hơn bây giờ, ngoan, ngủ ngoan nào."

Hai câu này trước kia Lâm Di Vũ đã từng hỏi Tống Hung.

Khi ấy Tống Hung vừa dẫn Lâm Di Vụ trốn khỏi nhà họ Lâm, bọn họ đã làm đảo lộn nhà họ Lâm, gia đình tan vỡ, mọi người phát điên.

Nhà họ Lâm đã bỏ ra một nguồn lực lớn, cử rất nhiều người đi khắp nơi bắt bọn họ về.

Năm đó bà nội qua đời trong bệnh viện, Tống Hung một tay ôm tro cốt của bà nội, tay kia nắm tay Lâm Di Vụ, mang theo hai người quan trọng nhất cuộc đời anh hướng về một tương lai mà lúc bấy giờ anh vẫn chưa rõ.

Tống Hung lớn lên trên núi, không gì an toàn hơn việc ẩn náu ở một nơi anh quen thuộc, nhưng anh không về nhà mà đi một vòng lớn, dẫn Lâm Di Vụ đi trốn trong một căn nhà đổ nát không ai biết đến.

Tống Hung nhớ rằng mùa hè nắm đó mưa rất nhiều, ngày thứ hai sau khi họ trú ẩn trên núi, một trận mưa như trút nước ập tới, những món đồ dùng sinh hoạt đã chuẩn bị không còn đủ.

Mái nhà thủng lỗ chỗ, Tống Hung phải lấy mấy cái chậu đặt quanh đủ góc để hứng nước mưa.

Bên ngoài đầy tia chớp và sấm rền, trong nhà tiếng nước nhỏ giọt và lộp độp hòa lẫn vào nhau.

Quần áo trên người Lâm Di Vụ ướt sũng, trong nhà có một chiếc giường sưởi, Tống Hung nhóm lửa, vắt quần áo ướt của hai người bên cạnh cho khô.

Lúc đó Lâm Di Vụ không có quần áo để thay, nằm tr*n tr**ng trong chăn, góc chăn chỉ che được đến xương quai xanh của cậu, hai bờ vai trắng muốt lộ ra ngoài, thỉnh thoảng sẽ thở dài khe khẽ giữa tiếng mưa tí tách lộp độp.

"Tống Hung, anh là ân nhân cứu mạng của em." Lâm Di Vụ lại thở dài, nói rất chân thành: "Cảm ơn anh đã cứu em khỏi nhà họ Lâm, anh có biết không, thậm chí em còn từng nghĩ nếu như mình không trốn được, em sẽ chết chung với gia đình ba người kia mất. Bây giờ em không cần phải đi theo con đường tệ nhất nữa, anh có ơn cứu em sống lại, kiếp sau em nhất định sẽ báo đáp anh thật tốt."

"Còn nữa, kiếp sau anh nhất định phải đến tìm em sớm hơn đấy, tìm em trước năm tám tuổi."

Lâm Di Vụ còn chưa sống trọn vẹn kiếp này, vậy mà đã muốn lên kế hoạch cho cuộc đời kiếp sau rồi, cậu cảm thấy tám tuổi vẫn chưa đủ, cậu chưa thỏa mãn.

"Hay là kiếp sau anh sinh ra em luôn đi, em sẽ gọi anh là ba, em làm con trai của anh, em sẽ hiếu thảo với anh, chăm sóc anh lúc về già, em sẽ đào mộ dập đầu lạy anh."

Tống Hung – người không hề muốn làm cha người khác ở kiếp sau: "…"

Lâm Di Vụ nhạy bén nhận ra Tống Hung rất bất mãn với kiếp sau mà mình tưởng tượng ra, không muốn làm ba hắn hả, thế là thử thăm dò sửa lời: "Hay là, bọn mình làm anh em cũng được nhỉ? Hay là làm bạn bè bên nhau suốt đời?"

Tống Hung đang ngồi bên mép giường đất, lau những giọt nước mưa nhỏ trên mặt đi, buồn bực nói: "Kiếp sau anh sẽ không sinh ra em, không làm anh của em, cũng không muốn làm bạn của em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!