Chương 10: Dựa vào đâu?

Trên đường trở lại trường, Tiểu Quang vẫn luôn bám lấy Lâm Di Vụ, nắm tay hắn không buông, đôi mắt không nhìn thấy gì của cậu bé nhìn Lâm Di Vụ một cách vô hồn, hỏi: "Thầy Tiểu Lâm, chú cảnh sát có bắt người đó lại không ạ?"

Nghĩ đến bóng lưng Tôn Thành rời đi, Lâm Di Vụ xoa đầu Tiểu Quang, nói với Tiểu Quang và cũng nói với bản thân mình trong quá khứ.

"Có chứ, kẻ xấu luôn phải nhận trừng phạt."

Về đến trường, Lâm Di Vụ đưa Tiểu Quang về ký túc xá trước, dặn dò dì quản lý ký túc xá ở lại với cậu bé, sau đó kéo lão Tùng đến phòng hồ sơ, hai người cùng xem qua toàn bộ thông tin của các nhân viên trong trường.

Hai tháng trước, một bảo vệ vô tình bị ngã gãy chân, Tôn Thành cũng được tuyển dụng vào khoảng thời gian đó, nhà ông ta ở ngay gần trường, Lâm Di Vụ liếc nhìn địa chỉ trên hồ sơ.

Căn hộ 502, tòa số 3, khu dân cư Đồng An, đường Trường Giang Trung, số điện thoại 158…

Quy trình tuyển dụng của trường Khởi Minh rất nghiêm ngặt, tất cả nhân viên đều được yêu cầu không có tiền án tiền sự, dù sao cũng là làm việc với trẻ em, bọn họ phải hết sức cẩn thận.

Nhưng cho dù bọn họ có cẩn thận đến đâu thì một kẻ như Tôn Thành vẫn xuất hiện.

Hồ sơ phạm tội chỉ có thể chứng minh một người đã từng phạm tội và bị bắt, nhưng tiêu chuẩn sàng lọc này không thể lọc hết những kẻ cặn bã.

Lâm Di Vụ rút hồ sơ của Tôn Thành ra bỏ vào túi của mình, ngả người ra sau ghế: "Tôi cứ tưởng chuyện này sẽ không xảy ra ở trường mình, tôi cứ tưởng mọi đứa nhỏ của tôi sẽ được lớn lên tử tế."

Lão Tùng vỗ nhẹ Lâm Di Vụ: "Tiểu Vụ, đây không phải lỗi của cậu."

"Là lỗi của tôi." Lâm Di Vụ vẫn cố chấp: "Là do tôi đã không chăm sóc tốt bọn trẻ."

Sau khi xem xong hồ sơ, Lâm Di Vụ lại đến phòng giám sát an ninh, hắn tìm được ghi chép làm việc hai tháng qua của Tôn Thành, đối chiếu với giờ làm việc của Tôn Thành, mở tất cả các đoạn phim giám sát ra rồi cùng lão Tùng chụm đầu xem từ đầu đến cuối hết một lần.

Hắn muốn xem xem ngoài Tiểu Quang ra còn có đứa trẻ nào khác không.

Trước tiên, bọn họ tua nhanh qua các đoạn phim để nhìn tổng thể, trong phòng giám sát an ninh thường sẽ có hai hoặc ba nhân viên bảo vệ trực cùng nhau, bọn họ tập trung xem những video có một mình Tôn Thành, cả những video tiếp xúc riêng với bọn trẻ.

Sau khi xem xong lần đầu, bọn họ không thấy Tôn Thành có hành vi gì bất thường cả, Tôn Thành cũng không có cơ hội tiếp xúc riêng với bất kỳ đứa trẻ nào.

Lâm Di Vụ không bỏ cuộc, loại bỏ những phân cảnh có nhiều người trực cùng lúc rồi nghiêm túc xem lại lần nữa, lần này hắn xem được giữa chừng thì nhấn nút dừng lại.

Đó là đoạn phim giám sát của tối hôm nào đó một tháng trước, trong phòng bảo vệ chỉ có mình Tôn Thành đang trực, ông ta đang cúi đầu xem điện thoại, tay còn lại đặt ở trước người.

Lâm Di Vụ phóng to đoạn phim lên từng chút một, sau đó lại xem đi xem lại nhiều lần thật cẩn thận, cuối cùng hắn xác nhận trên màn hình điện thoại của Tôn Thành chắc hẳn đang chiếu một đoạn phim nhạy cảm.

Lâm Di Vụ tiếp tục phóng to hình ảnh camera nhưng độ phân giải sau khi phóng to lại quá mờ, hắn thật sự không biết khi ấy Tôn Thành đang xem video thể loại nào.

Nhưng phát hiện này đã kéo Lâm Di Vụ khỏi bờ vực tuyệt vọng, hắn nhanh chóng gọi lão Tùng sang xem: "Lão Tùng, chú xem cái này đi."

Xem xong đoạn phim, lão Tùng không muốn đả kích hắn nhưng vẫn nói: "Cái này… cũng không thể dùng làm bằng chứng trực tiếp được đâu."

Lâm Di Vụ xem camera giám sát cả buổi chiều, đến khi ngẩng đầu lên thì trời cũng đã tối. Tống Hung gửi cho hắn một tin nhắn, hỏi hắn ăn cơm chưa.

Lâm Di Vụ đã hoàn toàn tê liệt, gõ chữ một cách máy móc: "Tối nay em không về nhà, buổi tối ngủ lại trong ký túc xá trường."

Hơn nửa tiếng sau, Tống Hung mới trả lời: "Khi nào anh xong sẽ qua thẳng trường luôn, buổi tối nhớ đi ngủ sớm."

Việc thu mua Endo diễn ra vô cùng thuận lợi, buổi chiều ký hợp đồng, buổi tối Tống Hung uống khá nhiều trong bữa tiệc chúc mừng, lúc tài xế đưa anh đến trường đã là hơn 1 giờ sáng.

Trường là do hai người đồng sáng lập, Tống Hung còn giữ chức hiệu trưởng danh dự, ông bác gác cổng đã làm việc ở trường nhiều năm, nhận ra xe của Tống Hung, dùng điều kiển từ xa mở cổng trường rồi đi ra khỏi bốt bảo vệ chào chào Tống Hung.

"Sếp Tống, cậu đến đấy à."

Tống Hung rút một điếu thuốc lá ra đưa cho ông bác qua cửa sổ xe: "Bác ơi, trời lạnh thế này, bác vất vả rồi ạ."

"Không vất vả đâu không vất vả đâu." Ông bác xua tay không nhận điếu thuốc: "Lần nào đến cũng mang đồ cho tôi, đây là thuộc lá quý, tôi không nhận đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!