"Alo, Tiểu Thiêm đấy à? Chú là chú Thịnh đây." Thịnh Minh Dương ở đầu dây bên kia cứ tưởng đã đổi sang người khác nên bỗng khách sáo hơn hẳn.
Thịnh Vọng nhìn xung quanh, mở miệng bảo: "Chào chú Thịnh, cháu là con trai Thịnh Vọng của chú đây."
Thịnh Minh Dương: "…."
"Cái thằng này." Thịnh Minh Dương tức giận hỏi. "Chả phải con bảo đưa điện thoại cho Tiểu Thiêm hay sao?"
"Con có đưa đấy chứ, nhưng không có người ở đây."
"Là sao?" Thịnh Minh Dương sửng sốt. "Không có người là sao?"
"Dù sao thì cũng không ở trong phòng học."
Thịnh Minh Dương kéo điện thoại ra thì thầm với ai đó vài câu, rồi lại bảo Thịnh Vọng: "Giữ máy chờ tí, bố hỏi cô Giang thử xem."
Thịnh Vọng trợn trắng mắt, ném điện thoại lên bàn.
Đằng trước có mấy bạn học đi về phía này, chắc muốn trò chuyện với cậu về kì thi vừa rồi. Thấy cậu gọi điện thoại đành dừng chân, chào tạm biệt rồi về trước.
Chỉ mấy phút ngắn ngủi thôi mà trong phòng học chỉ còn lại mỗi mình Thịnh Vọng.
Cậu chán ngán vung vẩy quai cặp, lắng nghe tiếng người ồn ào dần dần đi xa như thủy triều rút xuống, từ hành lang xuống cầu thang, sau đó biến mất tăm, cả tầng cao nhất chợt im ắng.
Cậu nhìn màn hình di động vẫn hiển thị "Đang trò chuyện", bỗng nhớ tới hồi còn bé cũng thế này đây. Khi đó mẹ cậu vừa mới qua đời, chắc sợ cậu nghĩ quẩn nên Thịnh Minh Dương nhất quyết phải đưa đón cậu mỗi ngày.
Thời kì then chốt của việc làm ăn luôn vừa bận vừa vội nên Thịnh Minh Dương rất hay đến muộn, Thịnh Vọng vừa làm bài tập vừa chờ bố. Mỗi lần làm xong bài tập, học sinh về hết rồi, Thịnh Minh Dương mới tới nơi, cầm cặp sách cho cậu rồi cứ xin lỗi "Vọng tử ơi", xin lỗi "Vọng tử nhé".
Về sau có Tiểu Trần lái xe rồi, Thịnh Vọng rất ít khi phải đợi nữa. Và sau này cậu phản đối nhiều quá nên Thịnh Minh Dương cũng rất ít khi gọi cậu là "Vọng tử" nữa.
Trong hành lang đột nhiên vang lên tiếng giày cao gót "cộp cộp côp", Thịnh Vọng hoàn hồn quay đầu qua. Cậu bỗng nhìn thấy một bóng người với mái tóc suôn dài lướt qua cửa sổ, nhìn dáng người thôi là biết ngay giáo viên Tiếng Anh lớp cậu – Dương Tinh.
Thịnh Vọng tới đây 3 ngày rồi, chưa học tiết tiếng Anh nào nhưng có ấn tượng với cô sâu sắc nhất, bởi vì cái đám cáo già ở lớp A nhắc đến "Tinh" là tái mặt, vừa nghe bốn chữ "Chị Tinh tìm mày" là sợ tới mức bay màu.
Nghe đồn đại thế nên Thịnh Vọng cứ ngỡ giáo viên tiếng Anh lớp cậu là quỷ dạ xoa.
Sau đó thấy người thật rồi mới phát hiện không phải thế, Dương Tinh cao gầy, mặt mũi không quá đẹp, xương gò má hơi cao, nhưng nếu đứng trong đám đông thì cô chắc chắn là người nổi bật nhất.
Cộp cộp cộp.
Dương Tinh đi ngang qua và lùi lại, nâng cằm gõ cửa.
"Tinh —- " Thịnh Vọng bị tẩy não bấy lâu, suýt tí nữa phun ra "Chị Tinh", may mà phanh kịp: "Cô Dương."
"Ừm." Dương Tinh hỏi: "Sao em vẫn chưa về? Ở đây làm gì?"
Tốc độ nói chuyện của cô rất nhanh và lúc nào cũng hơi nâng cằm nên lời hay ý đẹp thốt ra khỏi miệng cô mà cứ như đang thẩm vấn.
Nhưng Thịnh Vọng trước giờ không sợ giáo viên, cậu nở nụ cười đáp: "Đợi người đón ạ."
"À." Dương Tinh liếc bàn học của cậu. "Can đảm đấy nhỉ, dám đặt di động ngay dưới mí mắt tôi à?"
Thịnh Vọng ngẩn người, im lặng không nói gì cầm di động dâng lên.
Cậu chủ nhỏ giả vờ ngoan ngoãn là tuyệt nhất, Dương Tinh cao gầy nhướng đôi mày dài nhỏ, đầu tiên là quét mắt quanh phòng học vắng vẻ, rồi quan sát cậu một lúc mới nói: "Đưa tôi làm gì, tôi đâu phải họ Từ, tự đem đến phòng giáo dục đạo đức đi."
Dứt lời, cô nện giày cao gót bỏ đi.
Thịnh Vọng duỗi tay định đặt điện thoại xuống bàn thì người bên kia gọi "Này".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!