Chương 50: Quấy nhiễu

Số người ở lại trường vào dịp nghỉ lễ Quốc Khánh nhiều hơn những gì Thịnh Vọng nghĩ.

Cậu cứ tưởng sẽ xuất hiện cảnh tượng thảm thiết: cả tòa nhà chỉ còn mỗi cậu và Giang Thiêm cơ, không ngờ ngoài tầng 6 ra thì 5 tầng còn lại không tầng nào trống, chứ đừng nói tới khối 12.

Có hàng nghìn lí do để ở lại trường: vì nhà xa, vì muốn theo kịp chương trình học, vân vân và mây mây, những lí do ấy hết sức bình thường.

Bên cạnh đó có những lí do khá đặc sắc: Ví dụ như phụ huynh quản chặt quá, nghĩ rằng ở lại trường thì núi cao hoàng đế xa; ví dụ như bố mẹ đi chơi hết, ở lại trường ăn bám căng tin….

Rồi ví dụ như muốn được tham quan sân trường vào một ngày nghỉ.

Suy nghĩ cuối cùng này nghe thật độc đáo, nhưng phòng 602 ở sát vách không chỉ có một người nghĩ thế. Học sinh trong phòng kí túc xá 602 đến từ một lớp học khá đặc biệt nào đó của khối 11.

Mọi người đều biết trường trung học trực thuộc chú trọng Lý Hóa, vì thế các lớp Lý Hóa độc chiếm hơn nửa giang sơn, ngoài ra còn có các lớp Lý Sinh và các lớp Khoa học xã hội như bình thường, cùng với 1 lớp xã hội không thường cho lắm: lớp Sử Hóa.

Kỳ thi Đại học ở Giang Tô, tổ hợp xã hội chắc chắn sẽ chọn Lịch Sử; tổ hợp tự nhiên chắc chắn sẽ chọn Vật Lý, môn còn lại thì tùy người học. Vì thế bắt đầu xuất hiện tổ hợp dân tộc thiểu sổ Lịch Sử kết hợp với Hóa Học. 

Thịnh Vọng chuyển tới cái trường này rồi mới biết bên xã hội có cái tổ hợp chết mẹ như thế.

Cả phòng 602 là cái tổ hợp ấy hết.

Học sinh ở lớp này, bàn về học thuộc thì ít hơn bên Xã hội môn Chính trị, bàn về cày đề thì ít hơn bên Tự nhiên môn Vật lý, đặt vào hoàn cảnh sinh tồn trong trường trung học trực thuộc, không thể nghi ngờ là những học sinh nhàn nhã thoải mái nhất cả khối.

Con người ta một khi thoải mái quá thì rất dễ bựa.

Sự bựa ấy của lớp này và lớp A ý tưởng lớn gặp nhau, thế là một lớp ở tầng trên cùng một lớp ở tầng dưới cùng, cách nhau một đường chéo trong tòa nhà Minh Lí, trở thành 2 lớp thân nhau nhất, quan hệ cá nhân của học sinh với nhau rất gần gũi.

Ở phòng 602 có 2 anh em cây khế của Cao Thiên Dương, một người tên là Mao Hiểu Bác, một người tên là Vu Đồng. Quan hệ của cả hai với Giang Thiêm khá ổn, được dịp Quốc khánh ở lại trường mà chẳng mấy đã thành anh em cây khế với Thịnh Vọng. 

Ngày nghỉ đầu tiên, lão Mao và Đồng tử [1] không chịu yên phút nào xông vào cửa 3 lần liền.

[1] Thêm chữ "tử" sau tên là cách gọi thân thiết hồi còn bé, như "Vọng tử".

Lần thứ nhất là lúc 10 giờ sáng, mỗi người cầm một xấp bài thi xông tới, vừa vào cửa đã bắt đầu khóc lóc tỉ tê: "Anh Thịnh anh Thiêm, lớp các anh có giao bài tập về nhà không?"

Lúc đó Giang Thiêm vừa mới xách bữa sáng từ căng tin lên, Thịnh Vọng đang chậm rãi thổi thổi thìa cháo.

Cậu nghe thấy thế, thuận tay chỉ chỉ trên bàn, ý bảo hai đứa tự xem đi: "Có, để hết ở kia kìa."

Lão Mao nhìn chăm chăm: "Ấy, dày thế? Bao nhiêu tờ?" 

Thịnh Vọng nhặt từng sợi từng sợi cà rốt trong bữa sáng ra, rồi cầm thìa hớt từng hạt đỗ xanh non mềm lên ăn, hỏi Giang Thiêm: "34 hay 36 tờ ấy nhỉ? Tôi không đếm, chỉ nghe lão Cao rên rỉ thôi."

"36."

"Bao nhiêu cơ???" Lão Mao cứ tưởng mình nghe nhầm.

"36 tờ." Giang Thiêm nói.

Lão Ma và Đồng tử liếc nhau, thôi không khóc nữa, kéo hai cái ghế trống ngồi xuống cạnh bàn.

Đồng tử giơ ngón cái khen Giang Thiêm và Thịnh Vọng: "Được lắm, thánh đúng là thánh! 36 tờ đề đang chờ thị tẩm mà 2 anh còn có thời gian rảnh rỗi ăn sáng à? Nếu là em với lão Mao thì chả kịp chép nữa ấy chứ. Lúc giao bài tập lớp các anh không ai gào mồm à?"

Thịnh Vọng đáp: "Có chứ, tôi gào to lắm luôn. Tôi bảo cứ tưởng là nghỉ đông chứ, nhưng lúc ấy tôi không ở trong lớp nên cô không nghe thấy."

Lão Mao cười sằng sặc.

"Lớp bọn em giao 19 tờ đề, chỉ bằng một nửa các anh." Đồng tử kính cẩn rải đề lên bàn và nói: "Hôm nay hai đứa em bám càng ở đây được không? Được gột rửa dưới ánh hào quang của thần đông, biết đâu con đường làm bài thuận lợi hơn."

"Được chứ." Thịnh Vọng vui vẻ đáp: "Tôi thích nhất là có người quằn quại cùng tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!