Trong "Cầu Hỉ Thước" có hằng hà sa số con đường sỏi đá uốn lượn ngoằn nghoèo, nhìn từ trên xuống trông như những nhành dây leo đan xen chằng chịt. Chẳng biết hồi ấy người thiết kế nghĩ gì, nhưng đây quả thật là thiên đường cho những cặp yêu đương vào quãng thời gian cắp sách đến trường.
Thỉnh thoảng Từ miệng rộng sẽ dẫn người đến đây kiểm tra, nhưng nhiều lối rẽ quá, chặn đường đằng đông đâu chặn được đằng tây. Mà mấy cái đứa ranh con này ấy mà, thính thì thôi rồi, hở tí đã chạy, khó bắt lắm luôn. Chưa kể có những học sinh không phải yêu đường mà đi đường tắt qua đây thôi, nên dù bắt được cũng chẳng thể kết luận, điều ấy khiến Từ miệng rộng nhức đầu mãi, chỉ biết phối hợp với giáo viên chủ nhiệm các lớp để giáo dục và dạy dỗ thêm.
Thịnh Vọng và Giang Thiêm chọn một ngã rẽ gần nhất, vội vàng rời khỏi khu vườn.
Trong lúc mau mau bước đi, Thịnh Vọng dáo dác ngó xung quanh, vừa khéo bắt gặp hai bóng người sóng vai nhau ở đằng xa, chàng trai mặc áo phông kẻ sọc rộng rãi. Hình như Thịnh Vọng từng thấy cái áo đó ở đâu rồi, nhưng cậu không nhớ ra và chẳng hơi đâu ngẫm nghĩ.
Trên đường về cậu lặng thinh.
Không phải là không muốn nói, mà tự dưng gợi chuyện cứ thấy đột ngột và thiểu năng quá. Giang Thiêm cũng rất yên lặng, ngón tay thon dài cắm trong túi quần, trên vai trái đeo cặp sách. Rõ ràng không phải đồ đạc của hắn mà hắn cầm hết sức thản nhiên.
….
Hình như hắn luôn có vẻ thản nhiên thế đấy, thỉnh thoảng rũ mắt chẳng biết đang nghĩ gì.
Lần đầu tiên Thịnh Vọng cảm thấy con đường số 3 dài tới vậy, đi cả một thế kỷ rồi mà vẫn chưa tới nơi. May thay, lúc đi ngang qua sân vận động gặp phải một người và đã cứu cả hai đứa ra khỏi bầu không khí kì quặc.
"Chị Tinh ạ." Thịnh Vọng đánh tiếng.
Dương Tinh buộc tóc đuôi ngựa, mặc quần áo thể thao chạy ra cửa hông sân vận động, vừa vẫy tay chào cậu vừa tháo băng đô thấm mồ hôi.
"Mới có vài hôm mà sao đã về vội thế, muốn đi học đến vậy cơ à?" Dương Tinh hỏi.
Thịnh Vọng vội vàng tìm cho mình một lý do chính đáng: "Dạ, thì em sợ em nghỉ nửa tháng thành tích sẽ quay về thời kì trước giải phóng một đi không trở lại."
"Sao thế được." Dương Tinh biết cậu tinh ranh, lườm nguýt và bảo: "Nền tảng và đầu óc vẫn còn đây, dù không học cũng tụt tới độ ấy."
Trước giờ cô hay nói thẳng, nhưng vẫn bổ sung thêm câu nữa: "Tôi không bảo các cậu cứ lười nhác đi, lúc cần cố gắng thì phải dốc hết sức, kết quả sẽ luôn luôn tốt hơn so với không cố gắng, đúng chứ?"
"Chắc chắn rồi ạ." Thịnh Vọng đáp.
"Nhưng cậu cũng đừng ra vẻ." Dương Tinh cúi đầu nhìn mắt cá chân của cậu, ngờ vực bảo: "Tôi bị trẹo tay mà nghỉ hơn một tháng đấy, đến bây giờ chấm bài vẫn thấy khó chịu đây này. Cái chân này của cậu chưa lành mà đã đi lung tung rồi, cẩn thận để lại di chứng đấy. Tôi nói cho mà biết nhé, nếu không chăm sóc chu đáo thì sẽ rất dễ bị trẹo lần nữa, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, sau này cậu sẽ thành thậm thọt cho xem."
Thịnh Vọng nghe cô nói mà sắc mặt xanh mét.
"Em đừng dọa học sinh thế chứ." Một giọng nói vang lên cắt ngang, Thịnh Vọng ngoái đầu nhìn thì nhận ra là thầy Trang Hành gặp ở phòng y tế. Anh cũng mặc quần áo chạy bộ, trong tay cầm hai chai nước, vừa đi từ hướng Hân Hoan về.
Dương Tinh nhận nước trong tay thầy và bảo: "Ai dọa nó. Tôi nói sai chỗ nào, hay anh chỉ ra tôi xem thử."
Lãnh đạo trường còn chả dám chỉ trích của cô, Trang Hành nào dám. Anh luôn miệng bảo: "Thôi thôi thôi thôi, cô Dương của các em luôn đúng —–"
Anh hắng giọng và quay đầu bảo Thịnh Vọng: "Thôi cứ cẩn thận thì hơn, trẹo chân nhiều rồi không cứu được đâu. Mặt mũi sáng sủa thế kia mà đi đôi với cái chân khập khiễng thì tiếc biết bao. Em cứ nghĩ mà xem, thấy đúng không hửm?"
"…"
Thịnh Vọng hổng muốn nghĩ.
Cậu nhìn thầy Trang gió chiều nào xuôi chiều ấy và thầm nghĩ cái câu giễu cợt của Cao Thiên Dương đúng phết: Những người đang yêu đương hoặc sắp yêu đương, ít nhiều gì đầu óc cũng có vấn đề.
Dương Tinh cầm chai nước gõ gõ cánh tay Trang Hành nói: "Tôi muốn nước lạnh, xin hỏi thế này là lạnh à?"
Trên thân bình chẳng có tí hơi nước nào, nhìn cái biết ngay nhiệt độ bình thường.
Trang Hành đáp: "Trong quán hết nước lạnh rồi, vừa mới thêm vào thôi, chai anh lấy cho em đã là trong cùng rồi đấy."
Dương Tinh ngờ vực nhìn anh, nét mặt Trang Hành bình tĩnh.
Thịnh Vọng thầm nhủ lừa ai đấy! Cửa hàng tiện lợi Hân Hoan nằm sát sân vân động, thứ bán chạy nhất là nước lạnh, trước giờ có bao nhiêu thì bỏ vào tủ bấy nhiêu, chưa từng hết hàng. Chị Tinh đâu ngốc, sao có thể tin cái chuyện vô lý đùng đùng thế được?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!