Ý kiến tuyệt vời của Cao Thiên Dương không được chấp nhận, hắn đành lắc đầu lầm bà lầm bầm đẩy xe về. Giang Thiêm lõng Thịnh Vọng lên dốc nghiêng.
Nơi này là một trong những xó xỉnh yên tĩnh nhất trường học, hai bên dốc là cây cối um tùm tươi tốt, hoa dây leo bám trên thân cây thường xanh rũ xuống, dài dài ngắn ngắn lủng lẳng khắp dọc đường.
Thịnh Vọng vẫn hơi xấu hổ, Giang Thiêm không cần quay đầu lại cũng biết vẻ mặt cậu buồn cười lắm cho xem.
"Sao không cho cõng?" Hắn hỏi.
Thịnh Vọng hơi giật mình, đáp: "Mất mặt."
Giang Thiêm không thể hiểu nổi cái kiểu logic ấy, ngã sấp mặt cho cả trường xem thì không thấy mất mặt, què chân cõng một tí thì sao phải mất mặt? Nhưng không thể nói ra khỏi miệng được, anh bạn chim công trên lưng sẽ nhảy từ dốc nghiêng xuống tự tử chết mất.
Thực ra hắn biết rõ mình nói chuyện hay làm người khác tức nghẹn, nhưng hắn lười sửa. Có đôi khi là cố tình đùa ai đó, nhưng phần lớn thời gian là không quan tâm.
Người trên lưng hơi nhúc nhích, giải thích bổ sung: "Nói chung là xuất phát từ lòng hiếu thắng của đàn ông con trai."
"Cậu lấy đâu ra lắm lòng hiếu thắng của đàn ông con trai thế?" Giang Thiêm đáp trả hời hợt.
"Ơ rất bình thường mà, cậu không có chắc?"
"Không có."
Giang Thiêm đắp chắc như đinh đóng cột. Kệ cha nó có hay không, tóm quần là không nói lại hắn.
Quả nhiên, Thịnh Vọng nghẹn ứ mãi chẳng phun được câu nào, sau đó siết chặt khuỷu tay nói: "Hiện giờ cái cổ của cậu đang nằm trong tay tôi, cậu có nghe lời không thì bảo?"
Giang Thiêm bị cậu kẹp mà phải ngửa đầu lên, bình tĩnh trình bày: "Cả người cậu đang nằm trong tay tôi đấy."
Có lẽ do lúc nói chuyện hầu kết lăn lên lăn xuống cộm tay đối phương quá, mà hắn cảm giác Thịnh Vọng bỗng im bặt, rồi thả lỏng tay ra. Không những vậy, cơ thể còn dựng đứng dậy, như đang cố gắng giảm bớt diện tích tiếp xúc.
Lông mày Giang Thiêm hơi nhíu lại, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đến chính hắn cũng chẳng nhận ra.
"Mệt không?" Thịnh Vọng hỏi.
"Cậu nằm im đi thì không mệt." Giang Thiêm nói.
"Ò." Thịnh Vọng ngại ngùng đáp lời.
Có làn gió mơn man ùa tới, vài nhành hoa leo ven đường khẽ tung bay. Giang Thiêm nghiêng đầu tránh, ma xui quỷ khiến bỗng cất tiếng hỏi: "Cậu mệt không?"
"Tôi á?" Thịnh Vọng chả hiểu ra sao, mơ màng hỏi: "Sao tôi lại mệt?"
Giang Thiêm hơi ngoái đầu, khóe mắt liếc nhìn cậu: "Cứ dựng đứng cái cổ thế kia có mệt không?"
Thịnh Vọng bỗng dưng im bặt, Giang Thiêm quay đầu đi, ánh mắt nhìn thẳng con đường phía trước. Bước chân hắn vững vàng giẫm lên cái bóng loang lổ của nhành hoa dây leo.
Một lúc lâu sau, cậu trai trên lưng từ từ thả lỏng người, tì cằm lên hõm vai hắn như một con lười ngả ngón trên cây.
Ánh mắt Giang Thiêm khẽ đảo sang bên, rồi rụt lại.
Hắn chợt nhớ tới khi còn bé mình đi bộ trong con hẻm ở Ngoài rặng ngô đồng, "Đội trưởng" bất ngờ rơi từ trên trời xuống và nằm lăn trước chân hắn, lông đuôi mềm mại phe phẩy qua mắt cá chân hắn.
Cảm xúc khi ấy khó tả quá đỗi.
Hắn thấy thời gian như trôi chậm lại, con đường trước mắt vừa dài vừa bình yên.Trong phòng y tế có người, một thầy giáo đeo kính đẹp trai và nhã nhặn đang cúi đầu gửi tin nhắn wechat, nghe tiếng mở cửa thì ngẩng đầu lên.
Thầy giáo nọ tên Trang Hành, năm ngoái mới chuyển tới trường trung học trực thuộc, hàng năm chỉ dạy môn Hóa lớp 12A, từ khi vào trường chưa từng đổi sang khối lớp khác. Giữa đội ngũ giáo viên mà trung niên chiếm phần lớn thì thầy đẹp trai tới mức quá lố, được vô vàn học sinh gọi là nam thần. Rất nhiều nữ sinh vì thầy mà cắm đầu cắm cổ thi vào lớp A.
Thịnh Vọng hóng hớt từ mồm Cao Thiên Dương và Tống Tư Duệ được một tin đồn rằng hình như thầy đang theo đuổi Dương Tinh, nhưng thầy khá trầm tính, mà tế bào yêu đương của chị Tinh có lẽ chết hết rồi, nên theo đuổi một năm nay vẫn chả có tiến triển gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!